PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Alexander Đại đế



freezone
01-10-2009, 10:59 PM
http://www.macedonia.info/alexander-500-gif.jpg


Chinh phục cả thế giới

Chuyện kể rằng: vào ngày Alexander Đại đế trở thành người chinh phục được cả thế giới, ông đã đóng cửa phòng ngồi khóc.
Nhưng tướng lĩnh của ông rất lấy làm lo lắng. Điều gì đã xảy ra? Họ chưa từng thấy ông khóc bao giờ, ông đâu phải là người như vậy. Họ đã sát cánh cùng ông trong những giờ phút hiểm nghèo nhất. Đôi khi cái chết đã kề bên nhưng họ không hề thấy trên gương mặt của ông lộ vẻ tuyệt vọng. Ông luôn là tấm gương về sự dũng cảm. Thế mà bây giờ điều gì đã xảy ra, khi mà cả thế giới đã bị ông chinh phục?
Họ gõ cửa phòng ông và hỏi:
– Thưa ông, tại sao ông lại khóc, điều gì đã xảy ra với ông?
Alexander Đại đế trả lời:
– Bây giờ, khi ta trở thành người chiến thắng thì ta hiểu ra rằng ta đã thất bại. Bây giờ trong lòng ta sự chinh phục vô nghĩa đang trỗi dậy. Điều này chỉ bây giờ ta mới biết, bởi vì trước đây ta luôn ở trên đường, ta có mục đích. Còn bây giờ ta không còn biết đi đâu, chinh phục ai nữa. Ta cảm thấy bên trong mình có một sự trống rỗng khủng khiếp. Ta đã thất bại.
Alexander Đại đế chết vào năm ông 33 tuổi. Khi người ta đưa ông đến nơi mai táng, hai cánh tay của ông thò ra và đung đưa theo hai phía của quan tài. Đấy là người ta làm theo lời di chúc của ông. Ông muốn cho người đời nhìn thấy rằng mình từ giã cõi đời với hai bàn tay trắng.

http://www.biographyshelf.com/Templates/images/Art/alexander_the_great/alexander_the_great_empire_map.jpg


+Những nhà thông thái cởi trần

Alexander Đại đế hỏi Hoàng đế Ấn Độ Paras:
– Ngài học sự khôn ngoan ở đâu?
Hoàng đế Ấn Độ trả lời:
– Những nhà thông thái cởi trần dạy cho tôi.
Alexander Đại đế muốn gặp họ. Ngài gửi cho họ một bức thư, các nhà thông thái đồng ý tiếp và trả lời những câu hỏi của ông. Alexander Đại đế hỏi 10 câu hỏi và nhận được 10 câu trả lời.
Câu thứ nhất:
– Ở đời ai nhiều hơn: người sống hay người chết?
– Người sống, bởi vì người chết đã không còn nữa.
Câu thứ hai:
– Cái gì nuôi động vật nhiều hơn: đất liền hay biển?
– Biển. Bởi vì đất liền chỉ là hòn đảo trên đại dương.
Câu thứ ba:
– Con vật nào khôn ranh nhất?
– Con vật chưa lọt vào mắt người.
Câu thứ tư:
– Các ngài khuyên Paras đấu tranh với tôi để làm gì?
– Để ông ấy sống vinh quang và chết vinh quang.
Câu thứ năm:
– Cái gì có trước: ngày hay đêm?
– Ngày có trước một ngày.
– Câu trả lời khó quá - Alexander bảo.
– Trả lời cho câu hỏi khó. – Các nhà thông thái trả lời.
Câu thứ sáu:
– Như thế nào thì xứng đáng được yêu?
– Hãy là người mạnh nhất, nhưng không phải là người đáng sợ nhất.
Câu thứ bảy:
– Cái gì mạnh hơn: cuộc sống hay cái chết?
– Cuộc sống. Cuộc sống nhiều đau khổ hơn.
Câu thứ tám:
– Khi nào thì con người nên chết?
– Khi cái chết đối với người này tốt hơn cuộc sống.
Hai câu cuối lịch sử đã không còn giữ lại được.




+Vị Hoàng đế cao thượng

Hai thế kỷ sau khi Đức Phật tạ thế, Alexander Đại đế chinh phục gần hết Tây Á và đang tiến đến biên cương của Ấn Độ. Nhưng vị Hoàng đế, vị tướng tài ba vẫn chưa quyết định tiến vào Ấn Độ. Ngài hiểu rằng đất nước này có quân đội thiện chiến với những con voi to lớn được huận luyện kỹ càng. Thời ấy, cai trị đất nước Ấn Độ là Hoàng đế Paras, nổi tiếng là một vị Hoàng đế cao thượng. Alexander cử người yêu của mình đến gặp Paras.
Ở Ấn Độ có ngày lễ các chị em gái. Theo phong tục, trong ngày này cô gái có thể buộc sợi chỉ đỏ vào cổ tay chàng trai và gọi chàng là anh trai của mình. Còn chàng trai phải chạm vào bàn chân cô gái và thề sẽ bảo vệ cô như em gái. Em gái thì hứa sẽ cầu nguyện cho anh trai suốt đời.
Vào đúng ngày này, người ta báo cho Hoàng đế Paras biết rằng có cô gái xinh đẹp, nổi tiếng khắp trần gian, người yêu của Alexander Đại đế muốn gặp ông. Hoàng đế Paras bước ra niềm nở chào đón cô gái. Sau đó ông dẫn cô vào cung điện, mời cô ngồi lên ngai vàng và lễ phép hỏi:
– Cô đi đường rất lâu mới đến được đây. Ta có thể giúp cho cô điều gì?
Cô gái trả lời:
– Tôi đi dến đây bởi vì tôi muốn ngài trở thành anh trai của tôi. Tôi không có anh trai và rất muốn ngài trở thành anh trai tôi.
Paras hiểu rằng điều này có thể chỉ là một sự khiêu khích nhưng ông vẫn quì xuống ôm bàn chân người đẹp và nói:
– Nếu cô không có anh trai thì ta xin làm anh trai của cô!
Cô gái quấn sợi chỉ đỏ vào cổ tay vị Hoàng đế và hứa sẽ suốt đời cầu nguyện cho ông.
Sang ngày hôm sau Alexander Đại đế bắt đầu tiến quân vào Ấn Độ. Paras cũng ra trận trên một con voi to lớn. Trong một trận đánh, Paras đã dùng giáo đâm chết con ngựa của Alexander. Alexander ngã xuống đất. Con voi đã được huấn luyện dùng chân giẫm lên kẻ thù, nó đã giơ chân nhưng Paras bỗng nhớ đến sợi chỉ đỏ buộc trên cổ tay và nghĩa vụ của mình trước người yêu của Alexander nên giật dây và con voi lùi lại. Bằng việc làm như vậy, ông đã bỏ qua cơ hội chớp nhoáng và cuối cùng bị thất bại. Ông bị bắt làm tù binh, bị cùm và người ta dẫn ông đến gặp Alexander.
Mặc dù bị cùm nhưng vẻ trang nhã và cao thượng của vị Hoàng đế đã làm cho người chinh phục vĩ đại không khỏi ngạc nhiên và kính phục. Alexander hỏi Paras:
– Ngài muốn ta xưng hô với ngài như thế nào?
– Cần xưng hô như với một Hoàng đế. – Paras trả lời.
Alexander bảo quan lính:
– Ta chưa bao giờ gặp một ai như Paras. Ông ta là tù binh nhưng phong thái và nói năng đĩnh đạc quá.
Sau đó ông ra lệnh:
– Hãy tháo cùm cho ông ấy, ngay cả trong cùm thì ông vẫn là một Hoàng đế. Hãy trả lại vương quốc cho ông ấy!
Trước khi chia tay, Alexander hỏi Paras:
– Tại vì sao ngài đã quay mũi giáo khi ta đã nằm dưới đất? Chỉ một phút là ta đã có thể bị giết chết, hoặc con voi của ngài đã có thể giẫm lên ta. Tại vì sao ngài đã không làm như vậy?
Paras trả lời:
– Xin ngài đừng hỏi về điều này. Đây là sợi chỉ đỏ. Ngài có biết gì về nó không? Tôi không thể bước qua những điều như vậy. Người yêu dấu của ngài là em gái của tôi nhưng không phải vì điều này mà ngài phải tỏ ra trách nhiệm với tôi.


http://www.bbc.co.uk/radio4/history/whatif/images/whatif_alexander.jpg

+Alexander Đại đế và Sannyasin

Khi Alexander Đại đế chuẩn bị lên đường chinh phục Ấn Độ, thầy của ông là nhà triết học Aristotle dặn: “Từ Ấn độ hãy mang về đây cho thầy một món quà. Hãy đem về đây một Sannyasin – người tránh xa cuộc đời thường để tìm ra chính mình”.
Đi qua nhiều nơi, ở đâu Alexander cũng hỏi dân chúng: “Ta muốn gặp người nhận thức được chính mình. Ta không cần người đang đi tìm mà cần người đã tìm được chính mình”. Lần nào dân chúng cũng trả lời ông: “Ở dưới chân đồi, bên sông có ông già như vậy”.
Alexander ra lệnh cho một vị tướng đi tìm và dẫn về cho ông người như vậy. Khi vị tướng và binh lính đến nơi nói trên, hỏi một già làng về Sannyasin thì được trả lời:
– Vâng, quả là ở đây có một Sannyasin. Nhưng chắc gì các ông thuyết phục được người này.
Vị tướng cười trả lời:
– Vớ vẩn! Nếu Alexander Đại đế ra lệnh thì cả tổng này sẽ đi theo ông.
Sau đó họ đi tìm Sannyasin, thấy một ông già cởi trần đứng bên sông. Những người lính bảo:
– Ngài hãy đi với chúng tôi. Alexander Đại đế mời ngài làm khách của ông. Ngài sẽ được ban thưởng hậu hĩnh, ngài sẽ có tất cả những gì ngài muốn. Alexander Đại đế sẽ đưa ngài về Hy Lạp.
Sannyasin bình thản trả lời:
– Không một thế lực nào ở đời này bắt được ta theo các người. Nếu Alexander cần ta thì ông ấy cứ việc đến đây.
Vị tướng mà Alexander phái đến tỏ ra vô cùng ngạc nhiên. Ông chưa bao giờ nghe giọng kẻ cả như vậy, nhưng ông không dùng sức mạnh mà quay về bảo Alexander:
– Người này rất cao ngạo với con và con sợ hắn cũng sẽ như thế với ngài.
Alexander Đại đế ngẩng đầu kiêu hãnh:
– Kẻ nào không biết kính trọng ta, kẻ đó sẽ chết. Ta đi đây.
Nhưng khi đến nơi, Alexander cảm thấy một điều gì không bình thường. Sannyasin nói với ông trước:
– Ngài là Alexander Đại đế hả. Ta nghĩ rằng tất cả những ai tự xưng mình là người vĩ đại thì không hề vĩ đại.
– Ta đến đây không phải để tranh cãi – Alexander Đại đế trả lời – ta đến đây để mời ngài.
Ông già mỉm cười:
– Ta tự do như cơn gió! Không thể nào mời được gió. Gió thổi theo ý mình. Nếu ta cảm thấy cần thì ta tự đến Hy Lạp, nhưng nếu ta không muốn thì chẳng ai bắt được ta.
Những lời này làm cho Alexander giận dữ. Ông rút kiếm ra và nói:
– Nếu ngài không đi theo ta, ta sẽ giết.
Sannyasin trả lời:
– Ngài đã muộn. Ta đã tự giết chết mình.
Alexander giơ kiếm:
– Bây giờ đầu sẽ lìa khỏi cổ!
Sannyasin trả lời:
– Ngài có thể chặt đầu ta nhưng không thể giết được ta, bởi vì khi ngài nhìn thấy đầu ta rơi xuống đất thì ta cũng nhìn thấy nó.
Alexander đã không thể giết con người này. Trong nhật ký của ông vẫn còn ghi lại những điều này. Sannyasin có tên là Datdamesh.