PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Bí mật ánh trăng khuya



begin
25-10-2009, 12:20 AM
truyện này mình mua từ NXB đà nẵng. có 5 phần
mình đọc xong khóc luôn , thấy hay nên post lên
Phần 1

Mẹ kiếp, nằm hoài không ngủ được, hay là dậy kể chuyện ma nghe đi.
Tôi có biết chuyện này hay lắm.
Lời đề nghị được hưởng ứng ngay. Cả toa xe nhao nhao ngồi dậy vây quanh
người thanh niên vào giữa.
Thích thú vì bỗng trở thành nhân vật quan trọng. Anh ta đằng hắng mấy
tiếng trước khi lên giọng kể:
- Xóm tôi, có một khu nghĩa địa nổi tiếng có lắm ma nhiều quỷ. Ai đi ngang
qua đó không ít thì nhiều cũng một lần bị chúng nhát cho thất kinh hồn vía. Duy
có bác Bảy của tôi là không tín. Một đêm theo lời thách thức của bạn bè, bác
xăm xăm tiến vào nghĩa địa, tay cầm theo cây đèn pin nhỏ.
Đi lòng vòng một hơi chẳng thấy gì, bác của tôi lầm bầm mắng:
- Đúng là tin vịt. Ma quỷ gì đâu chứ!
Vừa dứt lời, bác bỗng thấy xa xa trước mặt thấp thoáng bóng đèn vọng đến,
tiếng cười nói xôn xao. Tò mò, bác bước nhanh về hướng ấy. Thì ra là một đám
cưới. Chà! Ai mà mời khách vào cái giờ khuya khoắt như vầy nhỉ?
Bác tôi lạ lẫm vô cùng.
Một người bước ra, tình cờ nhìn thấy bác tôi liền mời chào, vui vẻ. Đang cơn
khát, sẵn lời mời, bác tôi không khách sáo bước vào ngay. Vị chủ nhà này mới
hiếu khách làm sao. Họ mời bác tôi ăn tới tấp. Xong rồi còn mời bác tôi lên
giường ngủ nữa.
No say, bác tôi vui vẻ lên giường đánh một giấc cho đến sáng. Đến khi tỉnh
dậy… chà… người thanh niên chợt dừng, hạ giọng:
- Mọi người có biết bác tôi nhìn thấy gì không? Trời ơi, bác tôi thấy mình
đang nằm trên một ngôi mộ mới chôn. Miệng ngậm đầy đất sét. Lạ quá! Bác tôi
chạy loạn ra đường cầu cứu. Bây giờ những người bạn của bác tôi mới tìm thấy
bác. Họ bảo suốt một đêm dài đốt đuốc đi tìm bác khắp nghĩa địa nhưng không
thấy. Sau chuyện này, bác của tôi bị bệnh chẳng bao lâu thì chết khủng khiếp
chưa?
- Xì!

Người thanh niên chưa dứt tiếng, một người khác đã trề môi:

- Chuyện vậy thì có gì mà ly kỳ, ghê gớm. Nghe tôi kể nè. Hồi đó, ngoại của
tôi từng bán bánh cho ma đó.

- Thật sao?

- Những đôi mắt hiếu kỳ quay lại:

- Bán bánh cho ma à? Chuyện thế nào? Kể đi.

- Ừ vầy nè! Người kia lên tiếng kể - Số là hồi đó, ngoại của tôi đi bán rất
sớm. Mới ba bốn giờ bà đã quảy một gánh đầy bánh chuối ra chợ bán. Hôm nào
trên đường đi, bà cũng bị mấy người chận lại mua. Bà bán, nhưng khi về đếm
tiền thì thấy toàn là giấy tiền vàng bạc âm phủ. Bà tức quá mấy ngày sau đi bán,
bà đem theo một xô nước. Ai mua là bà lấy tiền ném ngay vào, tiền chìm mới
bán, tiền nổi thì trả lại ngay.

- Sao tiền nổi lại không bán thế? - Một người không hiểu. Một người khác
chen vào.

- Có vậy mà cũng hỏi. Tiền nổi là tiền ma chứ sao.

- Trời ơi, ghê quá! Người vừa tò mò lè lưỡi.

- Chưa ghê lắm đâu. Một thanh niên rất đẹp trai, nãy giờ ngồi yên lặng trên
ghế nghe mọi người xì xào bàn tán, giờ mới ngẩng đầu lên, cái giọng trầm trầm.

- Chuyện tôi sắp kể đây còn kinh khiếp hơn gấp trăm lần câu chuyện mọi
người vừa nghe nữa.

- Chuyện gì mà ghê vậy? Một lần nữa đám người háu chuyện quay hết sang
người thanh niên lạ. Nhẹ mỉm một nụ cười, anh ta từ tốn kể. Giọng anh ta trầm
ấm, thật hay. Câu từ mạch lạc, nhấn nhá như một phát thanh viên kể chuyện trên
đài.

- Chuyện của thằng bạn tôi. Hôm đó, nó cũng đi xe lửa, trên một chuyến tàu
đêm thế này. Nhưng... thằng bạn tôi giàu có lại sang trọng. Hắn mua toa nằm
hạng nhất. Cả toa mà chỉ có một mình nó mà thôi.

Ngưng lời kể, người thanh niên đưa mắt nhìn quanh một lượt. Thích thú thấy
mọi người mở tròn đôi mắt, nghe như nuốt lấy từng lời mình kể.

nguồn: Author: Người Khăn Trắng