PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Hài, hãi – Nguyễn Ngu Ngơ



shop_bum_q6
13-10-2010, 01:45 AM
Thị Mẹt ném cặp vé trước mặt Ngơ: "Anh liệu mà nâng cao văn hóa tí chút, suốt ngày sấp mặt vào bia rồi đến ngày lú lấp…"


Ngơ cầm cặp vé giá tám chục ngàn đồng, mắt trợn ngược: Chu cha! Mụ béo nhà mình dám chi tám chục ngàn đồng để nâng cao văn hóa cho chồng. Mọi ngày chỉ toàn quan tâm cá ngựa, tắc kè, hết dâm dương hoắc đến thập toàn đại bổ…


- Xem cái gì đây mình ơi?- Ngơ ngọt ngào tha thiết.


- Xem hài!
Ngơ giật mình đánh thót:
- Bữa trước đã xem hài rồi.Ti vi tối ngày hài, bây giờ còn đi xem nữa, điên à?
- Không xem hài thì xem cái gì? Các nhà hát bây giờ toàn diễn hài thôi. Tối nay toàn danh hài đấy.
Hu hu! Ngơ còn lạ gì danh hài nữa. Danh hài A gọi là danh hài lúm búm. Được mỗi võ lúm búm lỗ miệng mà diễn hoài diễn hỉ, lúm búm từ thủa tóc còn xanh, lúm búm đến ngày bạc tóc.
Danh hài B gọi là danh hài “ối giời ơi!”, hễ cứ nhảy ra sân khấu là “ối giời ơi”, chưa ai làm gì cứ nhảy dựng lên “ối giời ơi”. Không cần nội dung, miễn cứ trương gân cổ lên mà “ối giời ơi” cho hết vở.
http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/10/2_thumb68.jpg (http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/10/269.jpg)
Danh hài C gọi là danh hài hát nhái, cứ đặt lời linh tinh những bài hát nổi tiếng, nói linh tinh, nhái linh tinh. Nhái từ thủa 60 cân đến khi 38 cân rưỡi, chỉ còn một nắm xương tàn vẫn múa may quay cuồng và nhái.
Danh hài D gọi là danh hài “ô pê ra rởm”. Hơi một tí là phồng mang trợn má cất một tràng ô pê ra rởm nghe đến sởn gai óc.
Danh hài Y gọi là danh hài nhảy. Chẳng biết nóng ruột thế nào mà cứ ra sân khấu là nhảy dựng lên, hét ngược lên.
Còn danh hài Z thì chết cười, ấy là danh hài pê đê, mỗi việc uốn uốn éo éo, ẽo à ẽo ợt, nói chua lòm, diễn chua lòm mà cứ đeo lấy sân khấu hài không chịu bỏ.
Ngơ không đi đâu, đi chỉ mua cái bực mình thì đi làm gì!
Thị Mẹt cười cái xoẹt, vỗ về.
- Ngơ yên tâm đi! Kỳ này sân khấu hài đổi mới toàn diện.
Sân khấu hài đây rồi. Màn mở, vỗ tay. Ô có ai đâu mà vỗ tay? Cứ vỗ tay, thế nào cũng có người. Kìa, MC ra rồi. Vỗ tay. MC vừa thay kiểu tóc, từ tóc ổ rơm chuyển qua tổ quạ. Vỗ tay, hoan hô tóc tổ quạ! Rồi, danh hài A ra rồi. Đấy đã bảo mà, lúm búm vẫn hoàn lúm búm.
Thị Mẹt huých cùi chỏ vào mạng sườn Ngơ đau nhói:
- Ngồi yên xem đi! Hôm qua lúm búm thế này, ngày mai lúm búm thế khác, anh không thấy à?
- Hài là lúm búm à?
- Không biết. Đến đây để cười không phải để hỏi!
Cười đi, thiên hạ cười ầm đó kìa! Không cười, người ta cho mình là ngu. Ôi thôi bỏ mẹ, khéo không mình ngu thật. Thiên hạ cười ầm, trong khi mình méo xệch. Cười! Cười được rồi, ha ha ha, hi hi hi! Danh hài B “ối giời ơi”, ra rồi! Cười đi!
- Hài là ối giời ơi à?
- Không biết, cười đi! – Thị Mẹt trừng mắt.
Một hai ba, cười! Cấm hỏi. Danh hài C đang hát nhại, vẫn bài cũ rích, cười! Danh hài D phồng mang trợn mắt ô pê ra rởm, cười! Danh hài Y đang nhảy như ngựa, cười! Danh hài Z uốn như vượn cái, cười! Hài là cười mà, không cười còn ra cái gì.
- Này! – Ngơ huých Mẹt – Em có hiểu gì không?
- Chả hiểu gì. Nói vừa nhanh vừa ngọng, có nghe gì đâu mà hiểu.
- Không hiểu sao cười?
- Thiên hạ cười cả, chả nhẽ mình câm miệng hến.
- Em có biết thiên hạ cười cái gì không?
- Cái gì?
- Ha ha ha, ối giời ơi là vô lối! Hô hô hô, ối giời ơi là vô duyên!
Thị Mẹt vỗ tay bem bép:
- A phải rồi! Cười cái trơ, cười cái dơ đấy, anh có hiểu không?
Ủa, sao lại hỏi Ngơ!
Nguồn: KTNN Online