PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Cuộc đời đầy biến cố của tướng Nguyễn Cao Kỳ



Duyenhuynh
27-07-2011, 04:58 PM
Ông Nguyễn Cao Kỳ từng giữ cương vị Thủ tướng giai đoạn 1965-1967 và Phó Tổng thống giai đoạn 1967-1971 của chính quyền Việt Nam Cộng hòa. Là người từng được coi là có tư tưởng chống cộng cực đoan nhưng kể từ năm 2004, ông Kỳ được nhiều ý kiến đánh giá là một trong những biểu tượng của sự hòa hợp dân tộc.

Cả cuộc đời ông được ghi dấu bởi sự kiện, có thể là chính sử, cũng phần nhiều là giai thoại nhưng đậm tính cách ngang tàng, dữ dội.




http://luatsutruonganhtu.com/sites/539/data/image/chân dung nguyễn cao kỳ.jpg
Sỹ quan không quân Nguyễn Cao Kỳ


http://luatsutruonganhtu.com/sites/539/data/image/ong-ky-2.jpg
Tướng Nguyễn Cao Kỳ trong một lần bay biểu diễn.
Có nhiều giai thoại kể rằng: Một lần ông làm các cố vấn Mỹ "hoảng hồn" khi bay thấp tới mức chạm vào sóng biển, lần khác vi "làm duyên" với người đẹp nên bay sát khu nàng ở làm tốc cả mái nhà.


http://luatsutruonganhtu.com/sites/539/data/image/manila 1966.jpg

Cùng lãnh đạo miền Nam họp thượng đỉnh tại Manila tháng 10/1966
Họp thượng đỉnh tại Manila



Quá khứ

Theo một số tài liệu, ông Nguyễn Cao Kỳ sinh ngày 23 tháng 7 năm 1930 tại Sơn Tây (Hà Nội), tham gia Quân đội Quốc gia Việt Nam năm 1952 và được đưa vào huấn luyện tại Trường sỹ quan trừ bị khoá I ở Nam Định. Sau đó Nguyễn Cao Kỳ được chọn đi đào tạo tại trường không quân Marrakech tại Maroc.





http://giaoduc.net.vn/images/stories/2011/07/23/ong nguyen cao ky truoc 1975.jpg


Ông Nguyễn Cao Kỳ thời kỳ trước năm 1975










Sau Hiệp định Genève, ông ở lại tham gia Quân lực Việt Nam Cộng hòa, trở thành một trong những phi công và sĩ quan chỉ huy đầu tiên củaKhông lực Việt Nam Cộng hoà. Khi đảo chính 1963 nổ ra, ông đứng về lực lượng đảo chính, nắm quyền chỉ huy không quân, tạo áp lực buộc lực lượng trung thành với tổng thống Ngô Đình Diệm phải đầu hàng.

Sau cuộc đảo chính, Nguyễn Cao Kỳ thăng chức nhanh chóng. Ông trở thành Tư lệnh không quân, mang hàm Thiếu tướng và là Ủy viên củaHội đồng Quân nhân Cách mạng. Tư cách Ủy viên Hội đồng tiếp tục là cơ hội để ông có bước tiến mới về chính trị,

Tướng Kỳ càng nổi lên tại chính trường Sài Gòn sau cuộc đàn áp đấu tranh của Phật giáo và mưu toan ly khai của tướng Nguyễn Chánh Thi ở miền Trung năm 1965.

Năm 1967, ông cùng với tướng Nguyễn Văn Thiệu ứng cử và đắc cử Phó tổng thống Việt Nam Cộng hòa nhiệm kỳ 1967-1971.

Tướng Nguyễn Cao Kỳ rút lui khỏi vòng bầu cử Tổng thống năm 1971 của chính quyền Sài Gòn vốn được các nhà chính trị đương thời nhìn nhận như “một trò hề chính trị”.

Cho tới nay, nhiều người sống ở miền Nam trước 1975 vẫn truyền tụng giai thoại tướng Kỳ “râu kẽm” tự lái máy bay riêng, bay sát sàn sạt khu vực trung tâm Sài Gòn nơi trụ sở Hãng Hàng không Air Vietnam (gần Trụ sở UBND TP bây giờ) để thả thư tỏ tình cầu hôn với cô tiếp viên hoa khôi Đặng Tuyết Mai.

Trong tự sự của mình, ông Kỳ viết: “Cuộc hôn nhân đầu tiên của tôi với một phụ nữ Pháp – và chúng tôi đã có 5 đứa con với nhau – đã kết thúc bằng sự ly thân và tiếp theo đó chúng tôi đã ly dị. Sau khi ly dị với vợ tôi, theo lời của một nhà báo, tôi đã hưởng được “hai năm hết sức sôi động của một người có số đào hoa”.


http://baovecovang.files.wordpress.com/2011/05/nguyen-cao-ky.jpg?w=329&h=500

Có lẽ tôi không cần phải đính chính là sự nhận xét trên đã được phóng đại như thế nào và thực ra tôi cũng đã vui chơi nhiều và thoải mái trong lúc bấy giờ bởi vì tất cả chúng tôi đều không biết sống chết ngày nào và cần phải sống vội khi mình được sống”.

Năm 1962, ông Kỳ chia tay với bà vợ người Pháp sau khi đã có với nhau 5 người con. Hai năm sau, ông kết duyên của bà Đặng Tuyết Mai.



http://luatsutruonganhtu.com/sites/539/data/image/220px-Nguyen_Cao_Ky_with_Lyndon_Johnson_in_Hawaii_29-2599M.jpg

"Tâm đầu ý hợp" với Tổng thống Johnson tại Honolulu năm 1966


http://luatsutruonganhtu.com/sites/539/data/image/111111111.jpg

Từ trái qua: Tổng thống Lyndon Baines Johnson, Tướng William Westmoreland, Nguyễn Văn Thiệu và Nguyễn Cao Kỳ năm 1966


Ngày 29/4/1975, trước thắng lợi của Quân đội nhân dân Việt Nam, tướng Nguyễn Cao Kỳ tự lái máy bay trực thăng ra hàng không mẫu hạm Midway, bắt đầu chuỗi ngày phải sống lưu vong. Ở Mỹ một thời gian, ông Kỳ và bà Mai chia tay.

Theo lời tự thuật của ông với báo chí trong những lần trở về Việt Nam, ông kiếm sống bằng cách đi làm thuê trong hơn 10 năm đầu sống trên đất Mỹ.


Vào tháng 12 năm 2004, ông cựu phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ đã chính thức xin nhà nước CS cho ông ta mua một căn nhà ở Tuần Châu , Hạ Long cũng như xin phép có được hộ khẩu nơi đây . Một số doanh thương Mỹ được ông Nguyễn Cao Kỳ giới thiệu hợp tác triển khai 3 dự án đầu tư tại Tuần Châu nhưng những dự án nầy bị thất bại vì các doanh thương Mỹ bất ngờ rút lui . Công ty Topvina Corporation - Hàn Quốc vừa đạt được thảo thuận thuê lại toàn bộ Khu du lịch Tuần Châu - Quảng Ninh hiện do Công ty Âu Lạc làm chủ đầu tư. Bản hợp đồng được giữ bí mật giữa 2 bên nhưng một số báo chí cho biết phía VN đã sẵn sàng nhượng lại khu vực du lịch Hạ Long cho Hàn Quốc trong vòng 40 năm .

Đảng CsVn cho phép ông Nguyễn Cao Kỳ về nước với mục đích duy nhất là tuyên truyền cho chế độ . Theo tài liệu tham khảo thì ông Nguyễn Cao Kỳ, người trợ giúp Dương Văn Minh trong cuộc đảo chánh . Sau đó Kỳ được cho nắm giữ chức vụ Tư Lệnh Không Quân VNCH . Năm 1965, NCK được đưa lên làm thủ tướng sau khi chính quyền ông Phan khắc Sửu rút lui .

Vào năm 1966 , tướng Kỳ đã tìm cách tranh dành thêm quyền thế , bãi nhiệm một số tướng lãnh cũng như giam lỏng tướng Nguyễn Chánh Thi . CHuyện nầy đã làm cho đại đa số binh sĩ quân đội VNCH bất mãn đưa tới một cuộc binh biến tại Đà Nẳng . Lúc đó nhiều thành phần Quân đội VNCH đã trấn giữ đài PT Đà Nẵng và Trung Tâm thành phố để yêu cầu thả tướng Nguyễn Chánh Thi nếu không thì sẽ có biến lọan.



http://luatsutruonganhtu.com/sites/539/data/image/tổng thống việt nam cộng hòa.jpg
Liên minh Thiệu - Kỳ Tranh cử tổng thống


http://luatsutruonganhtu.com/sites/539/data/image/B79EFPCA1MB8LECA9Y7K85CAQ85V3CCAQRC5MOCAK9YSNACAHL 07PKCALFRB3TCAGK32EKCAKBDJBICATKMI0GCAW1FGNUCAJPD6 RICAXKFK71CABMQ6NXCAVKKZ1UCAM8V59UCAHR403XCAT3IGO4 CABVLL3N.jpg
Tướng Kỳ (năm 1971), một Nguyễn Cao Kỳ được ca ngợi là "hào hoa" và "biết ăn chơi"






http://luatsutruonganhtu.com/sites/539/data/image/Ngay quan luc Viet Nam cong hoa 19_6_1966.jpg
Rất "phong cách" trong ngày quân lực Việt Nam Cộng Hòa

http://luatsutruonganhtu.com/sites/539/data/image/phát biểu năm 1975.jpg
Tướng Nguyễn Cao Kỳ trong một bài phát biểu trước công chúng năm 1975



Năm 1967, ông Nguyễn Cao Kỳ tìm cách lên làm Tổng Thống trong cuộc bầu cử đầu tiên của chế độ đệ nhị Cộng Hòa nhưng việc nầy đã thất bại vì người Dân VN, nhất là Phật Giáo cũng như đa số thành phần quân đội không tín nhiệm ông Kỳ nữa . Từ thất bại liên danh tranh cử nên ông Kỳ đã xin ông Thiệu được giữ chức vụ phó Tổng Thống . Sau năm 1971, ông Nguyễn Văn Thiệu đã thấu hiểu gian ý ông Kỳ, ông Thiệu biết Kỳ là một người bất trung và phản phúc nên đã tìm cách cho ông Kỳ "về vườn" .

Sau năm 1971, ông Kỳ chỉ còn là cái võ hư danh và không còn quyền hành gì nữa trong tay. Sau khi về vườn đau đớn, NCK đã tung tin vịt để hạ uy tín TT Nguyễn Văn Thiệu . Tin đồn là ông Kỳ ta đã cho quân cảnh không quân " chận bắt " xe hàng chở bạch phiến của ông Thiệu tại Long An nên bị ông Thiệu "chơi" . Chuyện nầy đã được đàn em ông Kỳ phát tán thư rơi cũng như cho báo lá cải thổi phòng lên . Vụ "Còi Hụ Long An" đã được bàn tới trong một thời gian rồi chìm xuồng .

Cho tới lúc nầy nhiều người vẫn còn nghi ngờ ông NCK không muốn cứu Trung Tá Phạm Phú Quốc trong một phi vụ Bắc Phạt .

Theo tài liệu Phòng Không Không Quân của CsVN thì Trung Tá Phạm Phú Quốc cất cánh từ phi trường Đà Nẵng và bị bắn rơi ở gần đảo Hòn Cọp thuộc Hà Tĩnh vào khỏang 1 giờ 20 phút trưa ngày 19 tháng 04 năm 1965 . PPQ bị CS bắt sống vào sớm ngày 20 tháng 04 năm 1965 nhưng vì vết thương nặng và phía CS không có thuốc chữa lại tìm cách đưa ông ta ra Bắc nên trên đường di chuyển PPQ đã mất vào đêm 20 tháng 04 1965 . Sau cái chết của PPQ, phía CS vẫn tìm cách tuyên truyền PPQ vẫn còn đang bị giam .

Phía tài liệu ghi nhận được từ "NHỮNG PHI VỤ BẮC PHẠT CỦA KHÔNG QUÂN VIỆT NAM " trong phần hồi ký của KQ Trần Đình Giao De Couteau Với sự cộng tác của KQ Hoàng Bá Mỹ, KQ Nguyễn Kim Chung, KQ Phạm Quốc Tiến và KQ Nguyễn Văn Phước có ghi rõ nhiều điểm nghi ngờ . Nếu so sánh tài liệu của Phòng Không Không Quân CsVN và phần nhật ký nầy có nhiều điểm khác nhau .

1- Lúc máy bay Phạm Phú Quốc bị bắn rơi không có vụ dân chúng chạy ra bao quanh máy bay PPQ vì ở Hà Tĩnh là khu vực Du Kích, Thanh Niên Xung Phong đóng gần quốc lộ chứ không đóng gần đảo hay vùng biển .

*** Gần đảo Hòn Cọp không có người ở mà chỉ là cánh rừng hoang nên không có nhà dân sống gần đó nên không có vụ "thấy dưới đất có rất đông người (có lẽ là dân làng) đang chạy tới chỗ phi cơ lâm nạn" . Nếu thật sự có đông dân chúng bu quanh máy bay ông PPQ thì PPQ đã bị bắt từ lúc mới rơi xuống đất chứ không bị bắt vào sớm hôm sau .

http://giaoduc.net.vn/images/stories/2011/07/24/nguyencaokydangtuyetmai.jpg

2- "chiếc CH 54 cũng báo cáo là trời mưa to gió lớn, lại thêm có mấy chiếc canoe (có thể là PT boat của VC) từ trong bờ chạy ra và có súng ở dưới bắn lên nên không thể bay vào rescue được!"

*** Vào thời điểm năm 1965, phía bộ đội CsVN chưa có canoe ở Hà Tỉnh . Xuồng 3 lá và được làm phương tiện dưới nước và trên bờ chỉ là xe thồ (xe đạp "cải tiến") . Một chiếc canoe chưa có thì làm gì mà có "mấy chiếc canoe" !

Dưới đây là một phân đọan trong phần hồi ký , chúng ta đọc để tìm ra sự thật có phải Phạm Phú Quốc đã bị bỏ rơi hay không .

"PHI VỤ BẮC PHẠT 19-4-65, oanh tạc Hà Tĩnh.


Phi vụ này được chỉ huy và hướng dẫn bởi Trung Tá Phạm Phú Quốc, Tư Lệnh Không Đoàn 23 CT Biên Hòa với 6 phi tuần A1H và A1G. Mục tiêu : kho đạn và kho tiếp liệu của quân Bắc Việt ở tỉnh Hà Tĩnh.

Sĩ quan chỉ đạo trưởng đài Panama là Thiếu úy Hoàng Bá Mỹ, SQPT là Thiếu úy Phạm Quốc Tiến, toán C.

Sĩ quan trực ASOC 1 là Trung úy Hoạt. Hai trực thăng H 34 (rescue team) trực ở Đông Hà danh hiệu là "butterfly 1 và Butterfly 2".

http://hoanghaithuy.files.wordpress.com/2008/08/caoky_tuyetmai.jpg

Như thường lệ, trong nhiệm vụ "flight following" và rescue, hai toán radar hành quân Việt Mỹ (VNAF & USAF) đã làm việc side by side rất chặt chẽ. Các máy radar scope, truyền tin trong tình trạng toàn hảo. Hệ thống air surveillance và rescue giữa Panama control và các đài YANKEE (C 121 airborne radar) và PRETTY GIRL ở Đông Hà gần DMZ được phối hợp chặt chẽ thường trực. Th/úy Mỹ ngồi một scope đích thân theo dõi, scope kế bên là Tr/úy Peoples (USAF) để dễ bề phối hợp giúp đỡ nhau. Hôm ấy tôi thấy trên Plotting board vẽ đầy những tracks về hướng Bắc VN. Đó là những phi cơ F 100, F 105, A 18 của USAF và US NAVY đang oanh tạc Bắc Việt. Các phi tuần của KQVN (18 phi cơ) cất cánh lúc 1 PM, danh hiệu là "Tiger Red". Danh hiệu của Trung Tá Quốc là "Tiger Red 1". Panama đã hướng dẫn Tiger Red tới mục tiêu oanh tạc và trở về gần như an toàn mặc dù gặp phải hỏa lực phòng không địch bắn lên dữ dội. Khi các phi tuần bay trở về đến gần đảo HÒN CỌP (Tiger island), một hòn đảo nhỏ ở ngoài khơi phía bắc DMZ lối 5 miles, thì bỗng thấy Tiger Red1 báo cáo thấy có súng dưới đất bắn lên. Một lát sau, Panama nghe Tiger Red 2 báo cáo : "Tiger Red 1 bị bắn rớt rồi và đã crashed xuống đất gần bãi biển !"Tiger Red2 cho biết tiếp:"Red1 bị bắn, quay lại định thanh toán ổ phòng không thì bị hạ !"Tôi và Th/úy Mỹ cùng giật bắn người lên, Mỹ báo tin Tiger Red1 crashed cho Tr/úy Hoạt ASOC 1 biết. Tr/úy Hoạt cũng bấn lên và yêu cầu Panama nhờ Hoa Kỳ lo giúp rescue Tr/Tá Quốc. Cả phòng hành quân đầy nghẹt những gương mặt lo âu. Hai chiếc H 34 trực cấp cứu ở Đông Hà được lệnh cất cánh. Một lát sau Butterfly báo cáo là mưa gió kéo đến, trần mây rất thấp, không thể bay xa được nữa và xin quay lại Đông Hà. Th/úy Mỹ quay sang Tr/úy Peoples nói :"Có 1 chiếc A1H của VNAF bị hạ ở tọa độ... gần Tiger island, các anh có chiếc rescue nào gần đó không ?"Peoples nói:"chờ một chút, tụi tôi cũng có 1 F 100D bị bắn rơi đang làm rescue!"

Khoảng 3 PM, Tr/úy Hoạt ASOC 1 gọi Panama cho biết:"lệnh của Ch/Tướng Tư Lệnh KQ là bằng mọi cách phải rescue Tr/Tá Quốc cho bằng được!" Thấy tình hình nghiêm trọng, tôi vội chạy lên 3rd floor gặp Colonel Champlin (TACC/North Sector) nhờ liên lạc Hạm Đội 7 (US Navy 7th Fleet) xin yểm trợ cấp cứu. Một lát sau, Ch/Tướng Kỳ đích thân điện thoại nói chuyện với Đ/úy Tiếp để tìm hiểu việc rescue Tr/Tá Quốc. Th/úy Mỹ giao scope cho Th/úy Tiến làm flight following rồi chạy sang scope của Tr/úy Peoples theo dõi việc rescue và báo cáo diễn tiến về ASOC 1 và BTLKQ. Peoples nói :"chúng tôi còn một CH 54, tôi đang dẫn vào vùng phi cơ crashed dưới sự air cover của 2 chiếc F 4C, anh xác định lại tọa độ đi ".

Mỹ kêu Th/úy Tiến đo lại tọa độ rồi đưa cho Lt Peoples. Một lát sau, Lt Peoples cho biết 2 chiếc F 4C đã nhận ra tọa độ chiếc A1 của Tr/Tá Quốc nhưng thấy dưới đất có rất đông người (có lẽ là dân làng) đang chạy tới chỗ phi cơ lâm nạn.." Tiếp theo, chiếc CH 54 cũng báo cáo là trời mưa to gió lớn, lại thêm có mấy chiếc canoe (có thể là PT boat của VC) từ trong bờ chạy ra và có súng ở dưới bắn lên nên không thể bay vào rescue được! Các phi cơ rescue quần thảo trên vùng phi cơ rớt một lát nữa rồi bay về...Tôi, Th/úy Mỹ, Th/úy Tiến và Lt Peoples nhìn nhau lắc đầu thất vọng ! Col Champlin vỗ vai tôi nói : sorry vì cuộc rescue đã thất bại ! Lt Peoples cho biết trước đó hơn một tiếng USAF cũng có 2 chiếc F 100 bị bắn rơi nên việc giúp rescue Tr/Tá Quốc bị chậm... Tôi bảo Th/úy Tiến báo cáo ASOC 1 là cuộc rescue Tr/Tá Quốc đã không thực hiện được. Lúc đó là đúng 5 giờ chiều ngày 19 tháng 4 năm 1965. Đại-úyTiếp, tôi và Thiếu-úy Mỹ ngậm ngùi lên xe jeep lái xuống núi, lòng buồn rười rượi trước sự anh dũng đền nợ nước của một chiến hữu, một vị chỉ huy cao cấp của KQ lâm nạn mà không cấp cứu lấy được xác về... " hết trích ...

Vào ngày 28 tháng 4 năm 1975 , trước 2 ngày CS cưỡng chiếm Miền Nam VN, ông Nguyễn Cao Kỳ đã trốn chạy bằng trực thăng và được hạm đội 7 Hoa Kỳ cứu ngòai khơi Nha Trang .

Khi đến Hoa Kỳ gia đình ông đến Fairfax, Virginia . Với số tiền tham nhũng trong thời gian tại chức , ông Nguyễn Cao Kỳ mở được một tiệm bán . Với tính nghiện và ham chơi cờ bạc, NCK đã thua tiền tại nhiều canh bạc ở Atlantic city, NJ và sau đó khai phá sản rồi dọn về Huntington Beach, California . Trước khi rời VN , NCK đã bỏ người vợ chính để mang cô bồ theo qua Mỹ là bà Đặng T Tuyết Mai . Sau khi qua đến Hoa Kỳ bà Đặng T Tuyết Mai đã bỏ ông Kỳ để theo ông tài xế của ông Kỳ .

Ông Nguyễn Cao Kỳ đã qua đời ở tuổi 80 tại một bệnh viện ở Kuala Lumpur (Malaysia) vào ngày 23/7/2011 khi đang được điều trị bệnh về đường hô hấp.

Trước đây, ông Kỳ vốn nổi tiếng với chiếc khăn quàng cổ màu tím và bộ ‘râu kẽm’.

Sau biến cố 30/4/1975, ông sang Mỹ sinh sống và lần đầu tiên sau 29 năm ở nước ngoài, ông đã chính thức trở về Việt Nam vào năm 2004 theo chính sách mở cửa của chính phủ nước này. Ông cũng là nhân vật có cấp bậc cao nhất của chế độ Việt Nam Cộng hòa (VNCH) trở về quê hương.

Tại thời điểm đó, quyết định trở về Việt Nam của ông bị một số nhân vật thuộc chế độ cũ ở nước ngoài chỉ trích vì cho rằng dường như ông đang quay sang ủng hộ chế độ cộng sản.

Ông Donald Kirk, một phóng viên kì cựu của tờ Washington Star, người từng theo dõi sát sao và đưa tin về cuộc chiến tranh Việt Nam, Campuchia và Lào trong thập kỉ 60 và 70, đã chia sẻ một số thông tin với Đài Úc về
nhân vật ‘nhiều sắc màu’ này.



http://luatsutruonganhtu.com/sites/539/data/image/images.jpg
Trên đường rời khỏi Sài Gòn ngày 30/04/1975. Tướng Kỳ tự lái máy bay ra tàu sân bay Mỹ.


http://luatsutruonganhtu.com/sites/539/data/image/Cuu pho TT Nguyen Cao Ky dat chan xuong dat My voi mot so nguoi ti nan khac.jpg
Đặt chân tới đất Mỹ xa xôi


PV: Từ một phi công đồng thời là một ‘tay chơi’, con đường trở thành Phó Tổng thống của VNCH của ông Nguyễn Cao Kỳ đã mở ra như thế nào, thưa ông?

Ông Kirk: “Ông Kỳ thăng tiến chỉ vài năm sau khi Tổng thống Ngô Đình Diệm bị thủ tiêu trong cuộc đảo chính năm 1963. Tại thời kì đó, bối cảnh Sài Gòn ‘rối như canh hẹ’ và ông Kỳ, 34 tuổi, đã trở thành một ứng cử viên sáng giá với Mỹ, khiến cho rất nhiều chính trị gia tại Sài Gòn ‘thất vọng’.

PV: Tuy nhiên, ông Kỳ luôn được biết đến như một nhân vật xa rời cuộc chiến tranh Việt Nam. Trong một bài viết của ông trên Tờ Asia Time Online, ông cũng mô tả Nguyễn Cao Kỳ như một nhân vật cơ hội và là một ‘con rối được nuông chiều của cỗ máy chiến tranh Mỹ’?

Ông Don Kirk: “Tôi cho là như vậy. Ông ấy không phải là đại diện cho quần chúng nhân dân mà là một biểu tượng của giới có quyền thế Sài Gòn. Với cá nhân tôi, ông ấy không phải là một ‘tên độc tài’ quá tàn ác bởi một phần là do ông ấy không có cơ hội để trở thành người như vậy. Hơn nữa, vào thời điểm đó, Mỹ cũng không muốn có một ‘tên độc tài tàn ác’, vì vậy, họ cố gắng để xây dựng hình ảnh về một chính phủ Việt Nam Cộng hòa tự do và dân chủ. Ông Kỳ thực sự đã rất phù hợp với thời cuộc và trở thành một phần quan trọng trong ‘cỗ máy chiến tranh’ của Mỹ”.

PV: Tuy nhiên, ngay cả phía Mỹ cũng chán ngán ông Kỳ và quyết định gạt ông ra khỏi cuộc tranh cử tổng thống để đảm nhiệm chức vụ phó tổng thống. Điều đó có tác động như thế nào tới Nguyễn Cao Kỳ?

Ông Kirk: “Đó là điều ông Kỳ không hề mong muốn bởi ông muốn đánh bại Nguyễn Văn Thiệu để giành được chiếc ghế tổng thống. Tuy nhiên, trở thành phó tổng thống cũng là cách giữ thể diện cho ông ta”.



http://hung-viet.org/blog1/wp-content/uploads/2010/07/truongquangan2.jpg

“Ông Kỳ là một nhân vật thích khoa trương nhưng về cơ bản lại không phải là đối thủ nặng kí có tầm ảnh hưởng lớn tới Mỹ. Tôi còn nhớ Nguyễn Cao Kỳ đã từng nói rằng ông ta muốn gây chiến tranh để xâm lược Bắc Việt, thống nhất đất nước... Tất nhiên những lời nói đó có thể thuyết phục được một số người nhưng nó hoàn toàn phi thực tế và bất khả thi. Do đó, ông Kỳ chấp nhận chiếc ghế phó tổng thống và trở thành nhân vật thứ hai của chế độ VNCH”.

PV: Sau đó, ông Kỳ đã rút lui khỏi chính trường. Khi Sài Gòn sụp đổ vào năm 1975, để chạy khỏi Việt Nam, ông đã tự lái một chiếc trực thăng đến hàm không mẫu hạm Midway của Mỹ?.

Ông Kirk: “Đúng vậy. Sau khi ông Kỳ sang Mỹ, tôi đã liên lạc với ông ấy. Ông ấy có viết một cuốn sách, tôi không rõ là ông ấy có phải tác giả thực sự hay không nhưng cuốn sách do ông chủ biên với tên gọi ‘Hai mươi năm và hai mươi ngày’.

“Khi trả lời cuộc phỏng vấn của tôi ở Chicago, ông bày tỏ sự thất vọng về cách Mỹ rời bỏ miền Nam Việt Nam. Tuy nhiên, ông Kỳ đã nhanh chóng lấy lại thăng bằng và tìm cách hợp tác làm ăn với một số đồng minh chính trị trước đây của ông cũng đang ở trên đất Mỹ (vào thời điểm đó có khoảng 2 triệu người Việt chạy sang Mỹ)”.
“Ông Kỳ mở một cửa hàng bán bia, ở phía Nam California và nơi đó đã thực sự trở thành một điểm đến của du khách bởi họ có thể gặp gỡ ông và được nghe ông kể chuyện. Một số người cho rằng ông Kỳ ‘lợi dụng’ các thành viên trong cộng đồng người Việt và từng là một kẻ tham nhũng. Theo tôi, những ý kiến đó cũng có một số căn cứ nhất định. Tuy nhiên, chính vì ông Kỳ không phải là một ‘tên độc tài máu lạnh’ nên ông ấy cũng không bị coi như một nhân vật tham nhũng khét tiếng. Ông ấy chỉ như một người sinh ra hợp thời và là đại diện của giới có quyền thế ở Sài Gòn đã trốn chạy sang Mỹ”.

PV: Từ một nhân vật đang ở đỉnh cao danh vọng tại Sài Gòn lại trở thành một chủ cửa hàng ở Mỹ, theo ông, đó có phải là những điều trớ trêu mà ông Kỳ đã phải trải qua?




http://luatsutruonganhtu.com/sites/539/data/image/ong_ky_9.jpg
Niềm vui ngày trở về sau gần 30 năm xa cách

http://luatsutruonganhtu.com/sites/539/data/image/images740079_3.jpg
Về thăm lại quê hương Sơn Tây, vùng đất văn hiến


http://luatsutruonganhtu.com/sites/539/data/image/images740077_1.jpg

"Quê nhà tôi ơi, Xứ Đoài xa lắm..."



http://luatsutruonganhtu.com/sites/539/data/image/thử hút điếu cày.jpg
...và thử hút điếu cày !



http://luatsutruonganhtu.com/sites/539/data/image/Cuu Pho tong thong mien nam viet nam tham lanh dao mien bac.jpg
Gặp gỡ Chủ tịch MTTQ Việt Nam Phạm Thế Duyệt




Ông Kirk: “Tôi cho là như vậy. Ông ấy đã bù đắp những mất mát của mình bằng cách giữ quan hệ với rất nhiều người trong cộng đồng người Việt đông đúc ở Mỹ. Tuy nhiên, phần lớn người Việt ở Mỹ lại không phải xuất thân từ tầng lớp có quyền lực ở miền Nam trước đây mà chủ yếu họ vượt biên bằng đường biển và thường bị tạm giữ tại các trại tị nạn ở Đông Nam Á trước khi sang được Mỹ. Vì vậy, theo tôi, ông Kỳ đã tự biết cách dung hòa các mối quan hệ với họ và bắt đầu trở nên giàu có trở lại tại Mỹ”.

“Lần cuối cùng tôi gặp ông Kỳ là tại Sài Gòn hơn một năm trước trong hộp đêm sang trọng Maxims. Ông ấy đã biết cách chấp nhận lịch sử, chấp nhận chiến thắng của Hà Nội và lựa chọn con đường kinh doanh. Như vậy, ông ấy có khả năng tự điều chỉnh mình. Xét trên một khía cạnh nào đó thì sự điều chỉnh này được coi như tạo ra bầu không khí hòa bình tại một đất nước có sự phát triển mạnh mẽ của khối doanh nghiệp. Trên thực tế, bạn hoàn toàn có thể kinh doanh phát đạt ở Việt Nam và chính ông Kỳ đã tận dụng lợi thế đó để kinh doanh”.

PV: Chính phủ Việt Nam đã mở rộng vòng tay chào đón sự trở lại của ông Kỳ vào năm 2004 phải không, thưa ông?

Ông Kirk: “Ông Kỳ trở về quê hương vào thời điểm Việt Nam kỉ niệm 30 năm biến cố 30/4/1975. Nếu như ông ấy không chạy khỏi Sài Gòn vào năm 1975 thì có thể ông ấy đã phải đi cải tạo thay vì được chào đón và coi như một ví dụ điển hình của việc tái đoàn kết dân tộc”.

PV: Bản thân ông cũng có lý do để đánh giá cao ông Nguyễn Cao Kỳ. Trong thời chiến, ông Kỳ đã từng giúp ông có được một bài báo ‘độc nhất vô nhị’. Xin ông có thể chia sẻ thêm về kỉ niệm này?

Ông Kirk: “Hôm đó là buổi triển lãm nghệ thuật tại trung tâm Sài Gòn. Tôi được biết ông Kỳ sẽ có mặt ở đó nên đã chuẩn bị sẵn cho ông ấy một câu hỏi, đó là khi nào Mỹ sẽ tuyên bố rút quân khỏi miền Nam Việt Nam?”
“Trước câu hỏi của tôi, ông trả lời với một nụ cười tinh quái rằng Mỹ đang bắt đầu kế hoạch rút quân. Tôi cho là ông ấy biết rằng mình không được tiết lộ thông tin vào thời điểm đó. Tôi nhìn đồng hồ, lúc đó là 6 giờ chiều Sài Gòn và khoảng 6 giờ sáng Washington. Sau đó, tôi gửi tin cho tờ Evening Star ở thủ đô Washington và họ đã đặt tiêu đề bản tin là ‘Mỹ tuyên bố rút quân’. Chỉ vài tiếng sau thì Bộ Ngoại giao Mỹ đã xác nhận thông tin đó”.


Hai giọt nước mắt trong đời ông Nguyễn Cao Kỳ

“30 năm trước tôi khóc vì tôi đã phải rời bỏ quê hương. Có thể nói đó là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi khóc. Và khi tôi nhìn thấy TP.HCM từ trên máy bay trong lần trở về này thì cũng là lần thứ hai trong đời tôi nước mắt lại tuôn ra. Lại một lần khóc nữa vì tôi tìm lại quê hương”



http://letanloc.vnweblogs.com/gallery/22710/Ông Nguyễn Cao Kỳ - Ảnh Internet.bmp

Ông Nguyễn Cao Kỳ từng giữ cương vị Thủ tướng giai đoạn 1965-1967 và Phó Tổng thống giai đoạn 1967-1971 của chính quyền Việt Nam Cộng hòa. Là người từng được coi là có tư tưởng cực đoan. Nhưng kể từ năm 2004, ông Kỳ được nhiều ý kiến đánh giá là một trong những biểu tượng của sự hòa hợp dân tộc.Cả cuộc đời ông được ghi dấu bởi sự kiện, có thể là chính sử, cũng phần nhiều là giai thoại nhưng đậm tính cách ngang tàng, dữ dội.Quá khứTheo một số tài liệu, ông Nguyễn Cao Kỳ sinh ngày 23/ 7/ 1930 tại Sơn Tây (Hà Nội), tham gia Quân đội Quốc gia Việt Nam năm 1952 và được đưa vào huấn luyện tại Trường sỹ quan trừ bị khoá I ở Nam Định. Sau đó Nguyễn Cao Kỳ được chọn đi đào tạo tại Trường không quân Marrakech tại Maroc.


http://library.petrotimes.vn/petrotimes_cdn/wp-content/uploads/2011/07/ck1.jpg
(http://www.trieudo.com/links.php?url=http://www.petrotimes.vn/xa-hoi/2011/07/chuyen-ve-hai-giot-nuoc-mat-trong-doi-ong-nguyen-cao-ky/attachment/ck1)Ông Nguyễn Cao Kỳ thời kỳ trước năm 1975

Sau Hiệp định Genève, ông ở lại tham gia Quân lực Việt Nam Cộng hòa, trở thành một trong những phi công và sĩ quan chỉ huy đầu tiên của Không lực Việt Nam Cộng hoà. Khi đảo chính 1963 nổ ra, ông đứng về lực lượng đảo chính, nắm quyền chỉ huy không quân, tạo áp lực buộc lực lượng trung thành với tổng thống Ngô Đình Diệm phải đầu hàng.Sau cuộc đảo chính, Nguyễn Cao Kỳ thăng chức nhanh chóng. Ông trở thành Tư lệnh không quân, mang hàm Thiếu tướng và là Ủy viên của Hội đồng Quân nhân Cách mạng. Tư cách Ủy viên Hội đồng tiếp tục là cơ hội để ông có bước tiến mới về chính trị, tướng Kỳ càng nổi lên tại chính trường Sài Gòn sau cuộc đàn áp đấu tranh của Phật giáo và mưu toan ly khai của tướng Nguyễn Chánh Thi ở miền Trung năm 1965.Năm 1967, ông cùng với tướng Nguyễn Văn Thiệu ứng cử và đắc cử Phó tổng thống Việt Nam Cộng hòa nhiệm kỳ 1967-1971.Tướng Nguyễn Cao Kỳ rút lui khỏi vòng bầu cử Tổng thống năm 1971 của chính quyền Sài Gòn vốn được các nhà chính trị đương thời nhìn nhận như “một trò hề chính trị”.Cho tới nay, nhiều người sống ở miền Nam trước 1975 vẫn truyền tụng giai thoại tướng Kỳ “râu kẽm” tự lái máy bay riêng, bay sát sàn sạt khu vực trung tâm Sài Gòn nơi trụ sở Hãng Hàng không Air Vietnam (gần Trụ sở UBND TP bây giờ) để thả thư tỏ tình cầu hôn với cô tiếp viên hoa khôi Đặng Tuyết Mai.


http://www.trachnhiemonline.com/tintuc-271.6.jpg

http://farm6.static.flickr.com/5119/5899125471_62b115cbc0.jpg

Trong tự sự của mình, ông Kỳ viết: “Cuộc hôn nhân đầu tiên của tôi với một phụ nữ Pháp – và chúng tôi đã có 5 đứa con với nhau – đã kết thúc bằng sự ly thân và tiếp theo đó chúng tôi đã ly dị. Sau khi ly dị với vợ tôi, theo lời của một nhà báo, tôi đã hưởng được “hai năm hết sức sôi động của một người có số đào hoa”.Có lẽ tôi không cần phải đính chính là sự nhận xét trên đã được phóng đại như thế nào và thực ra tôi cũng đã vui chơi nhiều và thoải mái trong lúc bấy giờ bởi vì tất cả chúng tôi đều không biết sống chết ngày nào và cần phải sống vội khi mình được sống”.Năm 1962, ông Kỳ chia tay với bà vợ người Pháp sau khi đã có với nhau 5 người con. Hai năm sau, ông kết duyên của bà Đặng Tuyết Mai.


http://farm4.static.flickr.com/3080/3237898289_4d3d1d0d80.jpg

Ngày 29/4/1975, trước thắng lợi của Quân đội nhân dân Việt Nam, tướng Nguyễn Cao Kỳ tự lái máy bay trực thăng ra hàng không mẫu hạm Midway, bắt đầu chuỗi ngày phải sống lưu vong. Ở Mỹ một thời gian, ông Kỳ và bà Mai chia tay.Theo lời tự thuật của ông với báo chí trong những lần trở về Việt Nam, ông kiếm sống bằng cách đi làm thuê trong hơn 10 năm đầu sống trên đất Mỹ.Tìm về nguồn cộiKể từ năm 2004, ông Nguyễn Cao Kỳ đã về Việt Nam bốn lần. Vợ cũ của ông, bà Đặng Tuyết Mai và con gái ông, Nguyễn Cao Kỳ Duyên cũng nhiều lần về thăm quê hương. Bà Đặng Tuyết Mai đã mở quán “Phở Ta” tại số 12-14 đường Lê Qúy Đôn – quận 3 – TP. Hồ Chí Minh. Bà Nguyễn Cao Kỳ Duyên mở một quán cà phê lớn ngay bên cạnh sông Hàn tại TP Đà Nẵng.


http://library.petrotimes.vn/petrotimes_cdn/wp-content/uploads/2011/07/ongkyongtriet.jpg
(http://www.trieudo.com/links.php?url=http://www.petrotimes.vn/xa-hoi/2011/07/chuyen-ve-hai-giot-nuoc-mat-trong-doi-ong-nguyen-cao-ky/attachment/olympus-digital-camera-17)Ông Nguyễn Cao Kỳ trong một lần được gặp Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết

Khi trở về Việt Nam, ông được nhiều cán bộ nhà nước đón tiếp.Với nhiều phóng viên có mặt tại khách sạn Sheraton TP Hồ Chí Minh vào chiều 15/1/2004, là một ngày đặc biệt. Trong chuyến lần đầu trở về Việt Nam kể từ năm 1975, ông Nguyễn Cao Kỳ đã có buổi trò chuyện với giới báo chí trong và ngoài nước.“Đây là lần đầu tiên tôi trở về VN sau 30 năm, còn hai tuần nữa tôi bước sang tuổi 75” – ông Kỳ mở đầu câu chuyện.“30 năm trước tôi khóc vì tôi đã phải rời bỏ quê hương. Có thể nói đó là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi khóc. Và khi tôi nhìn thấy TP.HCM từ trên máy bay trong lần trở về này thì cũng là lần thứ hai trong đời tôi nước mắt lại tuôn ra. Lại một lần khóc nữa vì tôi tìm lại quê hương”, ông Nguyễn Cao Kỳ đã khóc khi nhắc lại câu chuyện này.Trước câu hỏi của phóng viên về việc, ông Kỳ có kế hoạch gì ở Việt Nam để thể hiện mong muốn dùng chuyến đi của mình để biểu lộ tinh thần hòa hợp dân tộc, ông Kỳ trả lời: “Tôi nghĩ rằng riêng sự hiện diện của mình ở đây là một hành động rất rõ ràng”.Ông Kỳ cũng thừa nhận, chuyến về của ông gây nhiều dư luận: đồng tình và không đồng tình đều có. “Những nhóm người hải ngoại ở Mỹ quen sống “kiểu Mỹ” cho nên vấn đề gì họ cũng có thể có ý kiến chống đối. Tôi sống gần họ nên tôi hiểu đa số người Việt Nam trầm lặng ở hải ngoại họ rất thông cảm và chấp nhận những gì mà tôi đã nói và đề cập về quê hương. Những nhóm chống đối đó chỉ là thiểu số và bản thân tôi cũng chẳng bao giờ thèm để ý.Tôi cũng muốn nói thêm rằng những người mà giờ phút này, sau 30 năm khi đất nước đã thống nhất và đây là lúc cần sự tập hợp của tất cả người VN trong cũng như ngoài nước để phục hưng đất nước, để Việt Nam trở thành một con rồng châu Á. Thế mà lại có những kẻ vẫn muốn quay về chuyện dĩ vãng. Chuyện không tưởng”.Cuối tháng 6/2008, trong chuyến thăm chính thức nước Mỹ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã có buổi gặp gỡ thân tình, ấm cúng với nhiều kiều bào tại Houston, Texas và California. Thủ tướng chia sẻ: “Đất nước là của mình, dân tộc là của mình, chúng ta phải làm sao chung sức, chung lòng vì một Việt Nam giàu mạnh, trên cơ sở điểm chung dân tộc”.Người đứng đầu Chính phủ mong bà con kiều bào giữ bản sắc văn hóa của dân tộc mình, mà trước hết là giữ gìn tiếng nói. “Gặp nhau, giữa những người tóc đen da vàng, mà dùng tiếng Anh cũng hay đấy, nhưng vẫn thấy hơi buồn. Mong bà con hãy luôn hướng về đất nước, bằng tấm lòng, tình cảm với quê hương. Bà con hãy hướng về quê hương, bằng mọi con đường, mọi nẻo. Quê hương là vĩnh hằng, trong khi quá khứ đã là lịch sử, cần gác lại”.Có mặt tại cuộc gặp, ông Nguyễn Cao Kỳ đáp lời: “Tôi nghĩ Thủ tướng có thể yên tâm. Ngay cả một Việt kiều trẻ không biết gì về quá khứ, chỉ trong 1h đồng hồ nghe Thủ tướng nói, họ đã hiểu. Thực sự chúng ta nhìn thấy có bao nhiêu? Được trăm người không? (Ý nói những người Việt phản đối chuyến thăm Mỹ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng – PV). Nó không thể so sánh với hàng trăm nghìn người, cả triệu người Việt Nam ở nước ngoài, chưa kể bao nhiêu người từ nhiều năm nay đã trở về quê hương, đóng góp cho quê hương”.Ông Kỳ nói: “Tôi ở đây không chỉ với tư cách người Mỹ gốc Việt ở hải ngoại, mà gần như là một người Việt Nam ở trong nước sang để gặp Thủ tướng, nghe ông Thủ tướng nói những ưu tư của dân tộc ở trong nước. Nghe xong, chính tôi cũng thấy an lòng”.Ông Nguyễn Cao Kỳ tin tưởng “Thủ tướng và các nhà lãnh đạo Việt Nam đủ trí tuệ để chèo chống và đưa đất nước tiến lên”. “Với chuyến đi của Thủ tướng, Việt Nam là một nước nhỏ mà lại có quan hệ giao hảo tốt đẹp với một cường quốc số 1 thế giới, tôi cho là đi đúng đường và rất tốt đẹp. Tôi tin các nhà lãnh đạo Việt Nam có đủ sức khỏe, trí tuệ, sự sáng suốt để lãnh đạo đất nước, dân tộc tới một chỗ đứng xứng đáng ở cộng đồng quốc tế”.