PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Nỗi bất hạnh của Sophie 1



thuyhang
27-05-2010, 01:51 PM
Nỗi bất hạnh của Sophie

Nỗi bất hạnh của Sophie
Comtesse de Ségur

Chương 1: Con búp bê bằng sáp

- Vú ơi, vú! - Một ngày nọ Sophie vừa kêu to vừa chạy ào vào phòng chị vú. - Vú hãy tới mau mở cái hộp ba con gởi về cho con từ Paris.

Con tin rằng đây là một con búp bê bằng sáp, vì ba đã hứa cho con.

Chị vú - Cái hộp ở đâu?

Sophie - Trong phòng đợi. Vú tới ngay đi, vú, con van vú mà.

Chị vú đặt mớ đồ khâu xuống và theo chân Sophiẹ Một cái hộp bằng gỗ màu trắng đặt trên chiếc ghế dựa. Chị vú mở nó ra. Sophie thấy một cái đầu tóc vàng và xoăn của con búp bê xinh đẹp bằng sáp. Cô bé reo lên mừng rỡ và muốn chụp lấy con búp bê còn bọc trong tờ giấy bao.

Chị vú - Hãy coi chừng đó! Cô đừng lấy ra, chưa được đâu. Cô sẽ làm bể con búp bê vẫn còn dây cột đó.

Sophie - Vú cởi dây đi, vú hãy bứt chúng ra, mau lên đi vú, để con được bế con búp bê của con.

Chị vú cầm cây kéo của mình, cắt dây, bóc ra những lớp giấy và Sophie có thể cầm lên con búp bê xinh đẹp nhất cô chưa trông thấy bao giờ. Má nó màu hồng có lúm đồng tiền, mắt xanh và sáng, cổ, ngực, tay bằng sáp, xinh xắn và mũm mĩm.

Trang phục thật giản dị: một chiếc áo dài bằng vải bông mịn thêu đường viền, một dây thắt lưng xanh, vớ vải bông và giày ống đen bằng da đánh vécni.

Sophie hôn nó hơn hai mươi lần, và ôm nó trong tay, cô bắt đầu nhảy múa. Anh họ cô, Paul, năm tuổi, vừa đến thăm cô, cũng chạy ào tới theo tiếng reo mừng của Sophie.

- Paul, hãy nhìn con búp bê xinh đẹp cha em gởi về nè! - Sophie kêu lên.

Paul - Đưa nó cho anh, anh phải trông thấy nó rõ hơn.

Sophie - Không, anh sẽ làm nó bể thôi..Paul - Anh cam đoan với em là anh sẽ giữ gìn nó. Anh sẽ trả nó cho em ngay mà.

Sophie đưa con búp bê cho anh họ, dặn dò cậu phải ráng cẩn thận đừng đánh rơi nó. Paul xoay nó, ngắm nghía mọi phía, rồi vừa trả nó lại cho Sophie, vừa lắc đầu.

Sophie - Tại sao anh lắc đầu?

Paul - Bởi vì con búp bê này không được chắc chắn. Anh sợ em sẽ làm nó bể thôi.

Sophie - Ồ! Anh yên tâm đi, em sẽ giữ gìn nó cẩn thận, sẽ không bao giờ nó bể được. Em sẽ nói mẹ mời Camille và Madeleine tới ăn trưa với chúng ta, để cho họ thấy con búp bê xinh đẹp của em.

Paul - Họ sẽ làm nó bể thôi.

Sophie - Không, họ rất tốt bụng nên sẽ không làm em buồn bằng cách làm bể con búp bê tội nghiệp của em đâu.

Ngày hôm sau, Sophie chải gỡ tóc và mặc quần áo cho búp bê của cô bởi các bạn chắc hẳn sẽ tới. Khi mặc quần áo cho nó, cô thấy nó nhợt nhạt.

- Có thể nó lạnh, - cô nói, - hai bàn chân nó lạnh cứng. Mình sẽ cho nó sưởi chút nắng để các bạn thấy mình chăm sóc nó chu đáo.

Sophie chuẩn bị mang con búp bê ra chỗ có ánh nắng mặt trời trên cửa sổ phòng khách.

- Con làm gì bên cửa sổ đó, Sophie? - Mẹ cô hỏi.

Sophie - Con muốn sưởi ấm con búp bê của con, mẹ à. Nó lạnh quá.

Bà de Réan - Coi chừng, con sẽ làm nó chảy ra đó.

Sophie - Ồ không đâu mẹ, không có gì nguy hiểm, nó cứng như gỗ ấy mà.

Bà de Réan - Nhưng sức nóng sẽ làm nó mềm đi, chuyện không may sẽ tới với nó cho mà xem.

Sophie không muốn tin lời mẹ, cô đặt con búp bê nằm sóng soài dưới ánh mặt trời nóng như thiêu.

Vừa lúc đó, cô nghe có tiếng xe: các bạn cô tới. Cô chạy ra đón, Paul đang đợi họ trên bậc thềm. Họ chạy ào vào phòng khách và cùng nói một lúc. Dù nóng lòng muốn thấy con búp bê, đầu tiên họ phải chào bà de Réan, mẹ của Sophie, rồi sau đó mới tới gặp Sophie đang vừa ôm con búp bê vừa nhìn nó vẻ lo lắng.

Madeleine, nhìn con búp bê - Con búp bê mù, nó không có mắt.

Camille - Tiếc làm sao! Nó xinh quá!

Madeleine - Nhưng làm sao nó bị mù vậy? Nó phải có mắt chớ.

Sophie không nói gì. Cô nhìn con búp bê và khóc.

Bà de Réan - Sophie, mẹ đã nói với con là chuyện không may có thể tới với con búp bê của con nếu con khăng khăng để nó dưới ánh mặt trời. May mắn sao mặt và tay nó chưa kịp chảy ra. Nào, đừng khóc nữa. Mẹ là thầy thuốc rất khéo tay, mẹ có thể trả lại cho nó đôi mắt.

Sophie, khóc. - Không được đâu, mẹ, chúng không còn ở đó nữa.

Bà de Réan cầm lấy con búp bê vừa mỉm cười vừa lắc lắc nó. Nghe như có một cái gì đang lăn trong đầu nó.

- Chính đôi mắt gây ra tiếng động con đang nghe đó. - Bà de Réan nói. - Sáp đã chảy quanh hai con mắt và chúng rơi xuống. Nhưng mẹ sẽ thử chữa để búp bê lại có mắt. Các con hãy cởi quần áo cho nó để mẹ đi chuẩn bị dụng cụ.

Paul và ba cô bé xúm vào con búp bê, cởi quần áo cho nó. Sophie không khóc nữa, cô nóng lòng chờ đợi chuyện gì sẽ xảy ra.

Người mẹ trở lại, cầm kéo, tách phần thân thể ghép với đầu ở ngực. Hai con mắt trong cái đầu rơi xuống đầu gối của bà, bà gắp chúng bằng kẹp, đặt chúng lại đúng chỗ, và để nó không rơi ra nữa, bà đổ vào đầu và hai hốc mắt chất sáp nấu chảy bà vừa mang lại trong cái xoong nhỏ. Đợi một lúc cho sáp nguội, rồi bà lại ghép phần thân vào đầu.

Các cô bé không nhúc nhích. Sophie nơm nớp nhìn tất cả những thao tác của mẹ, bởi cô lo sợ công việc không được êm đẹp. Nhưng khi thấy con búp bê của mình sửa chữa xong vẫn xinh đẹp như trước, cô nhảy lên ôm cổ mẹ và hôn bà mười lần.

- Cám ơn, mẹ yêu, - cô nói, - cám ơn mẹ. Chắc chắn lần sau con sẽ nghe lời mẹ.

Bọn trẻ vội mặc lại quần áo cho búp bê, đặt nó trên một chiếc ghế bành nho nhỏ và vừa dìu nó đi dạo trong tiếng hoan hô vang dậy vừa hát:

Hoan hô mẹ!

Con mài mòn mẹ bằng những nụ hôn.

Hoan hô mẹ!

Mẹ là thiên thần của chúng con...

Con búp bê sống thật lâu trong sự chăm sóc chu đáo, trong tình yêu thương đậm đà của bọn trẻ, nhưng dần dà nó mất đi những nét quyến rũ.

Đây là lý do tại sao mọi chuyện lại diễn ra như thế:

Một bữa nọ, Sophie nghĩ cần phải tắm gội cho búp bê, vì người ta vẫn tắm gội cho trẻ con.

Cô lấy nước, bọt biển, xà phòng và bắt đầu lau rửa con búp bê. Cô lau rửa nó kỹ lưỡng tới độ đã bóc đi tất cả những màu sắc của nó: má và môi nó trở nên nhợt nhạt như thể bị bệnh và không còn màu sắc gì. Sophie tấm tức khóc, nhưng con búp bê trông vẫn nhợt nhạt.

Một bữa khác, Sophie nghĩ cần phải làm cho tóc nó xoăn, thế là cô dùng giấy cuốn để làm xoăn tóc nó, cô hơ gần sắt nóng để tóc xoắn hơn. Khi cô tháo giấy cuốn tóc vẫn còn ở trong, sắt quá nóng, và Sophie đã đốt cháy tóc con búp bê của cô. Sophie khóc, nhưng con búp bê vẫn trọc đầu.

Một bữa khác nữa, vì quá bận tâm tới việc giáo dục con búp bê của mình, Sophie muốn dạy nó làm những chuyện phi thường. Cô treo nó lên bằng một sợi dây cột ở hai cánh tay. Con búp bê không dính chắc nên rơi xuống và gãy một cánh tay. Bà mẹ cố gắng sửa chữa nó nhưng vì thiếu những mảnh cần thiết, bà phải đốt sáp, nên cánh tay trở nên ngắn hơn.

Một lần khác, Sophie nghĩ rằng việc ngâm đôi bàn chân có thể rất có ích cho búp bê của cô bởi người lớn vẫn thường dùng cách đó. Cô đổ nước sôi vào một cái xô nhỏ, nhúng hai bàn chân búp bê vào đó, nhưng khi cô nhấc nó ra, hai bàn chân đã chảy và rơi vào trong nước. Sophie khóc, nhưng con búp bê vẫn không có chân.

Sau tất cả những chuyện không may đó, So-phie không còn yêu con búp bê của cô nữa. Nó đã trở nên gớm guốc và bị bạn cô chế giễu. Cuối cùng, một bữa chót, Sophie muốn dạy nó trèo cây, cô giúp nó leo lên một cành cây, đặt nó ngồi xuống, nhưng nó không ngồi vững nên đã rơi xuống, đầu va vào đá và vỡ thành trăm mảnh. So-phie không khóc, nhưng cô mời các bạn đến mai táng cho búp bê của cô.
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ



NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.

http://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gif
Xalo Web (http://www.xaloweb.com/) | Xalo VietNam (http://www.xalovietnam.com/) | Vn Central (http://www.vncentral.com/) |

http://vntruyen.com/images/buttons/quote.gif (http://vntruyen.com/newreply.php?do=newreply&p=15205)
quyn zinh depView Public Profile (http://vntruyen.com/member.php?u=29886)Send a private message to quyn zinh dep (http://vntruyen.com/private.php?do=newpm&u=29886)Find all posts by quyn zinh dep (http://vntruyen.com/search.php?do=finduser&u=29886)
[CENTER]


#2 (http://vntruyen.com/showpost.php?p=15206&postcount=2)
http://vntruyen.com/images/statusicon/post_old.gif 08-23-2009, 07:54 AM
[B][SIZE=5]quyn zinh dep (http://vntruyen.com/member.php?u=29886) http://vntruyen.com/images/statusicon/user_offline.gif
Super Moderator
Join Date: Jul 2009
Posts: 985


http://vntruyen.com/images/icons/icon1.gif
Chương 2: Đám tang

Một buổi sáng Camille và Madeleine đến để dự đám tang con búp bệ Hai cô bé rất phấn khích.

Paul và Sophie cũng hạnh phúc không kém.

Sophie - Mau lên các bạn, bọn tớ đang chờ các bạn để làm quan tài cho búp bê.

Camille - Nhưng chúng ta sẽ đặt nó vào đâu đây?

Sophie - Mình có một cái hộp đựng đồ chơi đã cũ, vú của mình đã bọc nó bằng vải chúc bâu hồng trông xinh lắm, các bạn hãy đến xem.

Các cô bé chạy tới nhà bà de Réan, chị vú đã làm xong chiếc gối và chiếc nệm định đặt vào hộp.

Các cô cậu đều trầm trồ chiếc quan tài đẹp mắt đó. Họ đặt con búp bê vào đó, và để không ai trông thấy cái đầu bể, đôi chân đã chảy và đôi cánh tay đã gãy, họ phủ lên nó một mảnh chăn trải giường bằng lụa trơn màu hồng.

Bọn trẻ đặt hộp lên một cái cáng người mẹ đã sai làm cho họ. Mọi người đều muốn khiêng nó. Sau một hồi bàn cãi, bọn trẻ quyết định Sophie và Paul sẽ khiêng cáng, Camille và Madeleine một người sẽ đi đằng sau và một người đi đằng trước, xách theo một giỏ hoa và lá.

Khi đám rước tới khu vườn nhỏ của Sophie, bọn trẻ đặt chiếc cáng với cái hộp xuống đất. Các cô cậu bắt đầu đào hố, họ cho cái hộp xuống đó, đặt hoa và lá lên trên, rồi phủ đất mà họ đã đào lên và trồng lên đó hai cây hoa đinh. Họ đổ đầy nước vào những thùng tưới bé nhỏ của họ để tưới cho hai cây hoa đinh. Đây là cơ hội của những trò chơi mới và những trận cười vui vẻ, bởi bọn trẻ tưới nước vào chân nhau, vừa đuổi bắt vừa cười vang. Bọn nhỏ chưa bao giờ trông thấy một đám tang nào vui hơn. Điều đó cũng đúng thôi vì người chết là một con búp bê cũ kỹ không màu sắc, không tóc, không chân và không đầu, không ai còn yêu thương luyến tiếc nó. Ngày hôm đó kết thúc thật vui. Khi Camille và Madeleine ra về, hai bạn yêu cầu Sophie và Paul đập vỡ một con búp bê khác để lại bắt đầu một lễ mai táng vui nhộn như vậy.
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ


[CENTER]NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.

http://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gif
Xalo Web (http://www.xaloweb.com/) | Xalo VietNam (http://www.xalovietnam.com/) | Vn Central (http://www.vncentral.com/) |

http://vntruyen.com/images/buttons/quote.gif (http://vntruyen.com/newreply.php?do=newreply&p=15206)
quyn zinh depView Public Profile (http://vntruyen.com/member.php?u=29886)Send a private message to quyn zinh dep (http://vntruyen.com/private.php?do=newpm&u=29886)Find all posts by quyn zinh dep (http://vntruyen.com/search.php?do=finduser&u=29886)






#3 (http://vntruyen.com/showpost.php?p=15207&postcount=3)
http://vntruyen.com/images/statusicon/post_old.gif 08-23-2009, 07:54 AM
[B][SIZE=5]quyn zinh dep (http://vntruyen.com/member.php?u=29886) http://vntruyen.com/images/statusicon/user_offline.gif
Super Moderator
Join Date: Jul 2009
Posts: 985


http://vntruyen.com/images/icons/icon1.gif

Chương 3: Vôi

Cô bé Sophie không vâng lời. Mẹ cô đã cấm cô một mình vào trong sân nơi đám thợ hồ đang xây một cái nhà cho lũ gà mái, công và gà Nhật.

Sophie rất thích nhìn các chú thợ nề làm việc. Khi mẹ cô tới đó, bà luôn dẫn cô theo, nhưng bà ra lệnh cho cô phải ở bên bà. Còn Sophie chừng như lúc nào cũng muốn chạy sang bên phải hoặc bên trái, một hôm cô hỏi bà:

- Mẹ, tại sao mẹ không muốn một mình con đi xem các chú thợ nề?

Bà de Réan - Bởi vì các chú thợ nề luôn ném đá và bởi vôi có thể gây nguy hiểm cho con.

Sophie - Nhưng mà, me...

Bà de Réan, ngắt lời cộ - Con im đi, coi nào! Mẹ không muốn con vào sân mà không có mẹ.

Sophie cúi đầu, không nói gì. Nhưng mặt cô có vẻ sa sầm và tự nhủ:

- Mình cứ đi. Mình thích điều đó nên mình sẽ đi.

Cô không phải đợi lâu để có cơ hội không vâng lời mẹ. Một giờ sau, người làm vườn tới tìm bà de Réan để chọn giống cây mỏ hạc. Thế là Sophie còn lại một mình, cô chạy ra mở cửa và vào sân. Các chú thợ nề mải làm việc không để ý tới Sophie đang thích thú quan sát họ. Cô đứng bên cạnh một cái chậu to đầy ắp vôi trắng như kem.

- Thứ vôi này trắng và đẹp làm sao! - Cô nhủ thầm. - Nó phải êm ái và dễ chịu lắm dưới đôi bàn chân. Mình sẽ băng qua cái chậu bằng cách lướt trên mặt như trên băng vậy.

Sophie vừa đặt bàn chân trên vôi vừa nghĩ rằng nó rất chắc chắn. Nhưng bàn chân cô lún xuống, để khỏi ngã, cô đặt luôn bàn chân kia xuống, thế là cô lún sâu tới nửa ống chân. Cô kêu lên, một chú thợ nề chạy vội tới, nhấc cô lên, đặt xuống đất và nói:

- Cô hãy tháo giày và vớ ra mau lên. Chúng cháy hết rồi. Nếu cô cứ giữ chúng, vôi sẽ làm phỏng chân cô đấy.

Sophie nhìn đôi chân: cô thấy giày và vớ cô đen ngòm như từ trong lửa ra. Cô gào to hơn, càng to hơn nữa khi cô cảm giác như bị kim châm do chất vôi làm phỏng chân cô. May thay chị vú ở cách đó không xa. Chị chạy tới lột giày và vớ của Sophie, chùi chân cô bằng tấm tạp dề của mình, ôm cô trong tay và đưa cô về nhà. Trong lúc cô được đưa trở về phòng thì bà de Réan cũng vừa về tới.

- Chuyện gì vậy? - Bà de Réan lo lắng hỏi. - Con tự làm hại con, phải không?

Sophie lấy làm xấu hổ, không đáp. Chị vú kể cho người mẹ nghe chuyện gì đã xảy ra.

- Nếu tôi không tới kịp, có lẽ đôi chân của cô cũng cùng tình trạng với chiếc tạp dề của tôi.

Bà xem, nó đầy những lỗ, nó đã bị vôi làm cháy.

Bà de Réan quay sang Sophie nói:

- Này cô, lẽ ra tôi phải đánh đòn cô vì tội không vâng lời. Nhưng Thượng đế lòng lành đã phạt cô. Vậy cô sẽ không phải chịu hình phạt nào khác ngoài việc đưa cho tôi đồng năm frăng cô giữ cho lễ hội trong làng, để mua lại một tấm tạp dề cho vú của cô.

Sophie cố xin tha chuyện đồng năm frăng cũng vô ích, người mẹ vẫn lấy nó. Sophie vừa khóc vừa tự nhủ, rằng lần khác cô sẽ không tới nơi nào cô không được tới nữa.
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ


[CENTER]NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.

http://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gif
Xalo Web (http://www.xaloweb.com/) | Xalo VietNam (http://www.xalovietnam.com/) | Vn Central (http://www.vncentral.com/) |

http://vntruyen.com/images/buttons/quote.gif (http://vntruyen.com/newreply.php?do=newreply&p=15207)
quyn zinh depView Public Profile (http://vntruyen.com/member.php?u=29886)Send a private message to quyn zinh dep (http://vntruyen.com/private.php?do=newpm&u=29886)Find all posts by quyn zinh dep (http://vntruyen.com/search.php?do=finduser&u=29886)






#4 (http://vntruyen.com/showpost.php?p=15209&postcount=4)
http://vntruyen.com/images/statusicon/post_old.gif 08-23-2009, 07:55 AM
[B][SIZE=5]quyn zinh dep (http://vntruyen.com/member.php?u=29886) http://vntruyen.com/images/statusicon/user_offline.gif
Super Moderator
Join Date: Jul 2009
Posts: 985


http://vntruyen.com/images/icons/icon1.gif
Chương 4: Những con cá bé nhỏ

Sophie là một cô bé dại dột. Cô thường làm bậy mà không nghĩ tới việc đó.

Một ngày nọ câu chuyện này đã xảy ra cho cô:

Mẹ cô có những con cá bé nhỏ không dài hơn một cây kim. Bà de Réan rất đỗi yêu quí những con cá bé nhỏ của bà, chúng sống trong một cái chậu đầy nước, dưới đáy có cát để chúng có thể vùi mình lẩn tránh trong đó. Mỗi buổi sáng, bà de Réan đều mang bánh mì tới cho những con cá bé nhỏ của bà. Sophie thích thú nhìn chúng lao vào những vụn bánh mì và tranh giành nhau để đớp được chúng.

Một hôm, cha cô cho cô một con dao xinh xắn bằng đồi mồi. Sophie rất thích con dao, cô thường dùng nó để cắt bánh mì và những trái táo của cô.

Một buổi sáng, Sophie đang bày trò chơi, chị vú cho cô những chiếc lá xà lách, cô đòi thêm dầu và giấm.

- Không được đâu. - Chị vú đáp. - Tôi rất muốn cho cô muối, nhưng dầu lẫn giấm thì không, chúng có thể làm dơ áo cô.

Sophie lấy muối, rắc chúng lên mớ xà lách, nhưng muối vẫn còn nhiều.

- Giá như mình có cái gì để ướp muối nhỉ? - Cô nhủ thầm. - Có lẽ mình phải có thịt và cá...

A! ý kiến hay đó! Mình sẽ ướp những con cá nhỏ của mẹ, mình sẽ cắt chúng ra thành lát với con dao của mình, mình sẽ ướp tất cả những con cá. Trò này sẽ vui biết mấy!

Thế là Sophie không nghĩ rằng những con vật bé bỏng đó sẽ rất đau đớn khi bị ướp sống hoặc cắt thành lát. Sophie chạy vào phòng khách, đến bên chậu cá, vớt sạch cá và đặt chúng lên một cái đĩa lấy từ mớ đồ chơi của cô, rồi quay trở lại chiếc bàn con, lấy vài con cá bé nhỏ đáng thương trong số đó rồi đặt chúng lên một cái đĩa to. Nhưng lũ cá, không được thoải mái khi ở ngoài nước nên luôn quẫy và cố sức nhảy. Để giữ chúng yên, So-phie đổ muối lên lưng, lên đầu, lên đuôi chúng... Một lúc sau chúng nằm im: những con vật bé nhỏ đáng thương đã chết. Khi cái đĩa của cô đã đầy, cô lấy ra những con khác và bắt đầu cắt chúng thành lát. Dưới nhát dao đầu tiên, những con cá khốn khổ vặn vẹo trong tuyệt vọng, nhưng chúng nhanh chóng trở nên bất động, bởi chúng đang chết dần. Sau con cá thứ hai, Sophie nhận ra mình đã giết chúng, khi cắt chúng ra từng mảnh. Cô lo lắng nhìn những con cá ướp muối và thấy chúng cũng đã chết hết. Mặt Sophie trở nên đỏ như một trái anh đào.

- Mẹ sẽ nói gì đây? - Cô nhủ thầm. - Làm sao giấu được chuyện này?

Cô nghĩ ngợi một hồi. Mắt cô chợt sáng lên, cô đã tìm ra một phương cách tuyệt hảo để mẹ cô không nhận ra điều gì.

Cô gom thật nhanh tất cả những con cá ướp và đã cắt ra, đặt chúng trở lại trong đĩa, bước êm ra khỏi phòng và lại cho chúng vào chậu.

- Mẹ sẽ tin. - Cô nói. - Rằng chúng đã đấu đá nhau, chúng đã xâu xé nhau và chết hết. Mình sẽ chùi sạch những cái đĩa, con dao của mình và dọn sạch muối: vú không để ý tới chuyện mình đã đi bắt những con cá.

Sophie rón rén trở về phòng, lại ngồi xuống chiếc bàn con và tiếp tục chơi với mớ đồ đạc của mình. Một lúc sau cô đứng dậy, lấy một cuốn sách và nhìn vào các bức ảnh. Nhưng cô vẫn lo lắng không yên, cô luôn tưởng như nghe thấy tiếng chân mẹ bước tới.

Bỗng nhiên, Sophie rùng mình, đỏ cả mặt. Cô nghe giọng bà de Réan đang gọi những người giúp việc. Cô nghe bà lớn tiếng như thể bà đang la mắng. Những người giúp việc chạy tới chạy lui.

Sophie sợ mẹ gọi vú, gọi chính cô. Nhưng rồi tất cả lặng yên, cô không nghe thấy gì nữa.

Chị vú cũng nghe tiếng động nên lấy làm lạ, rời bỏ bộ đồ khâu bước ra ngoài.

Một lát sau, chị trở vô.

- May sao, - chị nói với Sophie, - cả hai chúng ta đều ở trong phòng, không thò chân ra ngoài!

Cô hãy thử tưởng tượng mẹ cô vừa đi thăm những con cá của bà. Bà thấy chúng chết hết, một số con còn nguyên vẹn, những con khác lại bị cắt ra từng mảnh. Bà cho gọi tất cả những người giúp việc tới để hỏi ai đã làm chết những con vật đáng thương của bà. Nhưng không ai có thể nói được điều gì.

Bà hỏi tôi cô có ở trong phòng khách hay không. Tôi đã trả lời bà rằng cô đang chơi trò cho búp bê ăn trong căn phòng nhỏ của cô.

- Thật kỳ lạ, - bà nói, - tôi có thể đoán chắc rằng chính Sophie đã làm trò tệ hại này.

- Ồ! Thưa bà, - tôi đã trả lời bà, - Sophie không có khả năng làm một điều độc ác đến vậy đâu.

Sophie không nói gì, cô vẫn ngồi im và đỏ mặt vì xấu hổ, đầu cúi xuống, mắt đẫm lệ. Có lúc cô muốn thú thật với vú là chính cô đã gây ra tất cả, nhưng cô thiếu can đảm. Thấy cô buồn, chị vú tưởng chính cái chết của những con cá bé nhỏ đáng thương khiến cô phải buồn khổ.

- Vú tin chắc, - chị nói, - là cô cũng buồn như mẹ cô, về tai họa xảy ra cho những con vật bé nhỏ đáng thương đó. Thôi cô đừng nghĩ tới chuyện đó nữa hãy lại đây vú sửa soạn cho cô để tới phòng khách, sắp tới giờ ăn tối rồi.

Sophie để mặc chị vú chải tóc, tắm rửa cho mình mà không nói lời nào. Khi cô bước vào phòng khách, mẹ cô đã có mặt ở đó.

- Sophie, - mẹ nói, - vú đã kể cho con chuyện gì xảy ra cho những con cá nhỏ của mẹ chưa?

Sophie - Rồi, mẹ ạ.

Bà de Réan - Nếu vú không cam đoan với mẹ rằng con vẫn ở lại với vú trong phòng con từ lúc con rời khỏi mẹ, mẹ có thể nghĩ rằng chính con đã làm cho chúng chết. Mẹ tin rằng chú giúp việc Simon mỗi sáng phải thay nước và cát trong chậu đã giết chết những con cá đáng thương của mẹ để khỏi phải chăm sóc chúng. Do đó ngày mai mẹ sẽ đuổi việc chú ấy.

Sophie, hoảng sợ. - Ồ! Mẹ, chú ấy thật đáng thương! Chú ấy với vợ và các con chú sẽ ra sao, hở mẹ?

Bà de Réan - Mặc kệ chú ấy. Đáng ra chú ấy không nên giết những con cá nhỏ của mẹ.

Sophie - Nhưng không phải chú ấy, mẹ à! Con cam đoan với mẹ là không phải!

Bà de Réan - Làm sao con biết không phải chú? Mẹ thì mẹ tin rằng chính chú, chỉ có thể là chú ấy thôi, và ngay ngày mai, mẹ sẽ cho chú ra đi.

Sophie, khóc và chắp hai bàn tay lại. - Ồ! Không! Mẹ đừng làm vậy. Chính con đã vớt những con cá nhỏ và đã giết chúng.

Bà de Réan, kinh ngạc. - Con à? Điên rồ thật! Con yêu những con cá nhỏ đó, lẽ nào con.làm chúng đau đớn và chết đi! Mẹ thấy rõ là con nói vậy để bênh vực cho chú Simon...

Sophie - Không đâu mẹ, con bảo đảm với mẹ là chính con đấy. Con không muốn giết chúng.

Con chỉ muốn ướp chúng, vì con nghĩ rằng muối chắc sẽ không làm chúng đau, bởi chúng không kêu la gì cả. Nhưng khi con thấy chúng chết, con đã cho chúng vào chậu trở lại, lúc đó vú đang làm việc nên không thấy con ra, vào.

Trong giây lát, bà de Réan rất đỗi kinh ngạc trước lời thú nhận của Sophie đến nỗi bà không thể nói được gì. Sophie ân hận ngước mắt nhìn mẹ và thấy đôi mắt của mẹ nhìn cô đăm đăm, nhưng không tỏ vẻ giận dữ hoặc nghiêm khắc.

- Sophie, - cuối cùng bà de Réan nói, - nếu mẹ tình cờ biết được những gì con mới kể cho me, có thể mẹ sẽ trừng phạt con một cách nghiêm khắc không thương xót. Nhưng con đã thú nhận lỗi lầm của mình để minh oan cho chú Simon, cho nên con đáng được tha thứ. Do đó mẹ sẽ không trách mắng con vì mẹ tin chắc rằng con đã cảm thấy mình độc ác tới đâu đối với những con cá nhỏ bé đáng thương đó.

Khi thấy Sophie khóc, bà tiếp lời:

- Con đừng khóc, Sophie, cũng đừng quên rằng thú thật lỗi lầm của con tức là làm cho chúng được tha thứ.

Sophie lau mắt, cô cám ơn mẹ nhưng suốt ngày hôm ấy cô vẫn thấy buồn buồn vì đã gây ra cái chết cho những người bạn cá bé nhỏ.
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ


[CENTER]NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.

http://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gif
Xalo Web (http://www.xaloweb.com/) | Xalo VietNam (http://www.xalovietnam.com/) | Vn Central (http://www.vncentral.com/) |

http://vntruyen.com/images/buttons/quote.gif (http://vntruyen.com/newreply.php?do=newreply&p=15209)
quyn zinh depView Public Profile (http://vntruyen.com/member.php?u=29886)Send a private message to quyn zinh dep (http://vntruyen.com/private.php?do=newpm&u=29886)Find all posts by quyn zinh dep (http://vntruyen.com/search.php?do=finduser&u=29886)






#5 (http://vntruyen.com/showpost.php?p=15211&postcount=5)
http://vntruyen.com/images/statusicon/post_old.gif 08-23-2009, 10:13 PM
[B][SIZE=5]quyn zinh dep (http://vntruyen.com/member.php?u=29886) http://vntruyen.com/images/statusicon/user_offline.gif
Super Moderator
Join Date: Jul 2009
Posts: 985


http://vntruyen.com/images/icons/icon1.gif
Chương 5: Con gà giò đen

Mỗi buổi sáng Sophie đều đi với mẹ vào sân nuôi gà vịt. Bà de Réan đã cho ấp những quả trứng để nở ra những con gà mái có lông tuyệt đẹp. Mỗi ngày bà đều cùng với Sophie đến xem những con gà con đã ra khỏi trứng của chúng chưa. Sophie mang theo bánh mì trong một cái rổ nhỏ, cô bóp vụn ra cho những con gà mái. Sophie reo cười, chạy nhảy. Những con gà mái chạy theo cô: điều đó làm cô rất đỗi thích thú.

Bấy giờ, mẹ cô đang bước vào một hành lang dài và đẹp là nơi ở của những con gà mái. Sophie tới gặp bà khi tất cả bánh mì của cô đã được bóp vụn. Cô thích thú nhìn những chú gà con vừa chui ra khỏi lớp vỏ của chúng. Một buổi sáng, khi So-phie bước vào chuồng gà, cô thấy mẹ đang nâng niu một chú gà con đẹp tuyệt, ra đời đã một tiếng đồng hồ.

Sophie - A! Chú gà con xinh quá, mẹ Ơi!

Lông nó đen như lông một con quạ.

Bà de Réan đặt nó trở lại bên con gà mái đang ấp. Bà vừa mới đặt nó xuống thì con gà mẹ mổ một phát ra trò vào con gà con đáng thương. Bà de Réan vỗ một cái vào mỏ con gà mái hung dữ, nâng con gà con đang vừa ngã vừa kêu chiêm chiếp lên, rồi lại đặt nó xuống bên con gà mái. Lần này con gà mái trở nên dữ tợn, mổ vào con gà con đáng thương hai, ba nhát và rượt đuổi nó khi nó tìm cách quay trở lại.

Bà de Réan chạy tới bắt lấy con gà con sắp bị mẹ nó giết chết tới nơi.

- Chúng ta sẽ làm gì với con gà con này đây?

- Bà nói. - Không thể để nó ở với người mẹ ác độc của nó, có thể gà mẹ sẽ giết nó. Nó đẹp quá và dù sao mẹ vẫn muốn nuôi nó.

Sophie - Mẹ này, mẹ hãy để nó vào một cái thúng lớn trong phòng chơi của con. Chúng ta sẽ cho nó ăn, và khi nó lớn, chúng ta sẽ đưa nó trở lại chuồng gà.

Bà de Réan - Mẹ nghĩ con có lý. Con hãy cho nó vào cái rổ đựng bánh mì của con và mang nó đi. Chúng ta sẽ thu xếp cho nó một cái giường. Sophie chuẩn bị cho chú gà con một món ăn gồm trứng, bánh mì và sữa mà cô đã nghiền nát và trộn lẫn trong một tiếng đồng hồ. Con gà con đau đớn, nó buồn bã, nó không muốn ăn, nó chỉ nhiều lần uống nước lạnh.

Ba ngày sau những vết thương của gà con được chữa lành, và nó dạo chơi trước bậc thềm của khu vườn. Một tháng sau, nó đã có được một vẻ đẹp đáng chú ý và rất to con so với tuổi của nó. Lông nó màu xanh đen thật hiếm thấy, trơn láng và óng ánh như thể nó vừa từ trong nước bước ra. Mỏ và chân màu hồng, dáng đi oai vệ đầy tự hào, đôi mắt lanh và sáng. Người ta không bao giờ trông thấy một con gà giò nào đẹp hơn.

Sophie đảm trách việc chăm sóc con gà. Cô mang thức ăn đến cho nó. Cô canh giữ khi nó dạo chơi trước nhà. ít ngày sau, người ta phải đưa nó vào chuồng, bởi nhiều lúc Sophie phải chạy theo nó. Thậm chí có lần nó đã suýt chết chìm. Thế là mẹ cô cấm cô không được để nó ra khỏi chuồng.

- Ở đây có nhiều kên kên có thể cướp nó đi. - Bà de Réan nói.

Nhưng Sophie, vốn không hay vâng lời, vẫn tiếp tục lén lút thả nó ra. Một bữa nọ, cô mang con gà giò ra trước nhà. Nó mê mải tìm kiếm những con mòng và những con sâu trong cát. So-phie lo chải gỡ tóc cho con búp bê của cô cách đó vài bước. Khi ngước mắt nhìn lên cô kinh ngạc thấy một con chim to tướng với cái mỏ quặp hình móc câu đang đáp xuống cách con gà giò vài ba bước. Nó dữ tợn nhìn con gà giò và nhìn Sophie vẻ sợ hãi. Con gà giò không động đậy, nó ngồi xệp xuống run rẩy.

- Con chim mới lạ lùng làm sao! - Sophie nói.

Cùng lúc đó, con chim kêu lên một tiếng man rợ xé tai và xông vào con gà giò, tóm gọn nó trong những cái vuốt, rồi vỗ cánh bay mau.

Sophie lặng người sững sờ. Người mẹ đã chạy tới khi nghe tiếng kêu của con chim. Bà hỏi Sophie chuyện gì xảy ra. Sophie kể lại rằng một con chim đã cướp đi con gà giò.

- Điều đó có nghĩa là con chim kia là một con kên kên, con đã để nó cướp đi con gà giò xinh đẹp của mẹ. Giờ đây con chim hung dữ đó đã giết, đã cắn xé nó. Còn con sẽ phải trở về phòng con, con sẽ ăn tối và sẽ ở lại đó cho tới chiều nay, để tập vâng lời hơn vào một lần khác.

Sophie cúi đầu, buồn bã đi về phòng mình.

Cô ăn tối với món súp và đĩa thịt chị vú mang vô cho cô. Chị vú vốn rất yêu cô nên chị đã khóc khi thấy cô khóc. Sophie khóc cho con gà giò đáng thương mà cô sẽ còn tiếc thương lâu lắm.
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ


[CENTER]NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.

http://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gif
Xalo Web (http://www.xaloweb.com/) | Xalo VietNam (http://www.xalovietnam.com/) | Vn Central (http://www.vncentral.com/) |

http://vntruyen.com/images/buttons/quote.gif (http://vntruyen.com/newreply.php?do=newreply&p=15211)
quyn zinh depView Public Profile (http://vntruyen.com/member.php?u=29886)Send a private message to quyn zinh dep (http://vntruyen.com/private.php?do=newpm&u=29886)Find all posts by quyn zinh dep (http://vntruyen.com/search.php?do=finduser&u=29886)






#6 (http://vntruyen.com/showpost.php?p=15212&postcount=6)
http://vntruyen.com/images/statusicon/post_old.gif 08-23-2009, 10:14 PM
[B][SIZE=5]quyn zinh dep (http://vntruyen.com/member.php?u=29886) http://vntruyen.com/images/statusicon/user_offline.gif
Super Moderator
Join Date: Jul 2009
Posts: 985


http://vntruyen.com/images/icons/icon1.gif
Chương 6: Con ong

Một bữa nọ, Sophie và Paul, anh họ của cô, đang chơi trong phòng, họ vui chơi bằng cách bắt những con ruồi. Bắt được chúng, họ bỏ vào một cái hộp giấy cha họ đã làm cho.

Khi đã bắt được nhiều ruồi, Paul muốn thấy chúng làm gì trong hộp.

- Hãy đưa cho anh cái hộp, - cậu nói với So-phie lúc đó đang cầm chiếc hộp, - chúng ta hãy nhìn xem những con ruồi đang làm gì.

Sophie đưa cho Paul cái hộp. Chúng thận trọng mở hé một cánh cửa con của cái hộp. Paul ghé mắt sát vào chỗ hở và kêu lên:

- A! Buồn cười thật! Chúng bay loạn xạ! Chúng đánh nhau. Một con đang cắn chân cô bạn của nó kìa... những con khác đang giận dữ... Ồ! Chúng nó đấu đá nhau dữ dội làm sao! Có mấy con rơi xuống kìa! Chúng đang nhổm dậy kìa... - Đến lượt em, để em nhìn với, anh Paul. -Sophie nói.

Paul không đáp, vẫn tiếp tục nhìn và kể lại điều cậu trông thấy.

Sophie sốt ruột, cô nắm một góc hộp và kéo nhẹ. Paul lại kéo về phía cậu. Sophie tức giận, kéo mạnh hơn một chút. Paul kéo mạnh hơn nữa. So-phie làm cho cái hộp bị xô động mạnh đến rách toang. Những con ruồi bay ào ra ngoài và đậu trên mắt, trên má, trên mũi của Paul và Sophie, họ phải vỗ mạnh lên người để đuổi chúng.

- Đó là lỗi của anh, - Sophie nói với Paul, - nếu anh chiều em hơn, anh đã đưa cho em cái hộp và chúng ta đã không làm nó rách.

- Không, đó là lỗi của em! - Paul đáp. - Nếu em không nóng ruột đợi cái hộp thì chúng ta vẫn còn nó.

Sophie - Anh ích kỷ, anh chỉ nghĩ tới anh thôi.

Paul - Còn em thì giận dữ như những con gà tây trong trang trại.

Sophie - Tôi không muốn chơi với một cậu con trai hung dữ như cậu, thưa cậu.

Paul - Tôi cũng vậy, tôi không muốn chơi với một cô gái hung dữ như cô, thưa cô.

Và cả hai đều dỗi, mỗi người đi về cái góc của mình. Sophie mau chóng cảm thấy buồn chán, nhưng cô muốn cho Paul tin rằng cô vẫn vui đùa thích thú, thế là cô bắt đầu hát. Bỗng nhiên, cô vui lên hẳn khi thấy một con ong to tướng đang đậu yên lặng ở một góc của cửa sổ. Sophie biết loài ong hay đốt, vì vậy cô không tìm cách bắt nó bằng các ngón tay của mình. Cô rút khăn tay trong túi, nhẹ nhàng đặt lên con ong và tóm lấy nó trước khi con vật đáng thương kịp bay thoát.

Đang buồn chán, Paul nhìn Sophie và thấy cô đang bắt ong.

- Em sẽ làm gì với con vật này? - Cậu hỏi Sophie.

Sophie, gay gắt. - Hãy để em yên, đồ hung dữ, chuyện này không can hệ tới anh.

Paul - Cô bé hung dữ, đi đi! Anh không muốn nói với em tiếng nào nữa.

Và Paul xoay ghế lại để khỏi trông thấy So-phie đang lại bận rộn với con ong của cộ Cô nhấc thật nhẹ một góc khăn tay, siết nhẹ con ong giữa các.ngón tay qua lớp khăn để nó khỏi bay, và rút con dao nhỏ trong túi ra.

- Mình sẽ cắt đầu nó, - cô nghĩ thầm, - để trừng phạt nó về tất cả những vết đốt nó đã gây ra.

Quả nhiên, Sophie đặt con ong xuống đất đồng thời vẫn giữ nó qua lớp khăn, rồi bằng một nhát dao cô cắt đầu nó. Tiếp theo, vì thấy chuyện đó cũng vui, cô tiếp tục cắt nó ra từng mảnh.

Cô quá bận bịu với con ong nên không nghe tiếng mẹ cô bước vào. Thấy cô quỳ gối và gần như bất động, bà rón rén tới gần xem cô đang làm gì. Bà trông thấy cô đang cắt cái chân cuối cùng của con ong đáng thương.

Phẫn nộ trước sự hung ác của Sophie, bà de Réan kéo mạnh tai cô.

Sophie kêu lên một tiếng, đứng phắt dậy và run rẩy trước mẹ.

- Cô là một con bé ác độc, cô làm cho con vật này đau đớn, bất chấp những gì tôi đã nói khi cô ướp muối những con cá của tôi.

Sophie - Mẹ ơi, con bảo đảm với mẹ là con quên.

Bà de Réan - Tôi sẽ làm cho cô nhớ, thưa cô, trước hết bằng cách tước con dao của cô, tôi sẽ chỉ trả lại cô trong một năm, tiếp theo bắt cô phải đeo trên cổ những mảnh ong này xâu trong một dây băng cho tới khi nào chúng rơi xuống thành tro bụi.

Sophie chỉ hoài công cầu xin, van nài mẹ đừng bắt cô mang con ong như vòng đeo cổ, mẹ cô đã sai đem tới một dây băng màu đen, bà xâu những mảnh của con ong và đeo chúng vào cổ Sophie.

Trong một tuần, những mảnh ong vẫn còn nguyên vẹn. Nhưng một hôm, trong lúc chơi đùa Paul đã làm bẹp chúng đến nỗi chỉ còn lại dây băng. Cậu chạy báo cho dì cậu, bấy giờ bà mới cho phép cậu tháo sợi dây con ở cổ Sophie. Và từ đó cô không bao giờ làm đau đớn một con vật nào nữa..
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ


[CENTER]NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.

http://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gif
Xalo Web (http://www.xaloweb.com/) | Xalo VietNam (http://www.xalovietnam.com/) | Vn Central (http://www.vncentral.com/) |

http://vntruyen.com/images/buttons/quote.gif (http://vntruyen.com/newreply.php?do=newreply&p=15212)
quyn zinh depView Public Profile (http://vntruyen.com/member.php?u=29886)Send a private message to quyn zinh dep (http://vntruyen.com/private.php?do=newpm&u=29886)Find all posts by quyn zinh dep (http://vntruyen.com/search.php?do=finduser&u=29886)






#7 (http://vntruyen.com/showpost.php?p=15213&postcount=7)
http://vntruyen.com/images/statusicon/post_old.gif 08-23-2009, 10:14 PM
[B][SIZE=5]quyn zinh dep (http://vntruyen.com/member.php?u=29886) http://vntruyen.com/images/statusicon/user_offline.gif
Super Moderator
Join Date: Jul 2009
Posts: 985


http://vntruyen.com/images/icons/icon1.gif
Chương 7: Mái tóc ướt

Sophie rất đỏm dáng. Tuy vậy cô lại không xinh đẹp. Cô có một khuôn mặt to, rất tươi vui, với đôi mắt xám xinh đẹp, một chiếc mũi hỉnh khá to, một chiếc miệng rộng luôn sẵn sàng để cười, một mái tóc vàng, không xoăn, cắt ngắn như tóc con trai. Cô thích mặc đẹp nhưng cô luôn ăn mặc cẩu thả, mùa đông cũng như mùa hạ, chỉ một chiếc áo dài giản dị bằng vải trúc bâu trắng, hở vai và tay ngắn, đôi vớ hơi rộng và đôi giày bằng da đen. Không bao giờ có nón lẫn găng tay.

Mẹ cô nghĩ tốt nhất là tập cho cô quen với nắng, mưa, gió và cái lạnh.

Điều Sophie mong muốn nhiều nhất là có được một mái tóc xoăn. Đây là điều khốn khổ nhất mà cô đã tưởng tượng ra.

Một buổi chiều, mưa rất lớn và trời nóng bức đến nỗi các cửa sổ và cửa ra vào phải mở toang.

Sophie đang đứng bên cửa. Mẹ cô đã cấm cô ra ngoài, thỉnh thoảng cô đưa tay ra để đón mưa, rồi cô vươn cổ ra một chút để đón vài giọt mưa trên đầu. Cô nhớ tóc Camille xoăn hơn khi ướt.

- Nếu mình làm ướt mái tóc của mình, - cô nói, - có thể nó sẽ xoăn.

Vậy là Sophie đi ra ngoài bất chấp trời mưa, thò đầu dưới máng xối sung sướng đón nhận tất cả dòng nước mưa. Khi tóc đã ướt đẫm, cô trở vô phòng khách vừa bắt đầu lau đầu bằng chiếc khăn tay vừa chăm chút cho tóc dựng ngược lên để làm cho chúng xoăn.

Sophie muốn chạy trốn vào phòng mình khi cô phải đối mặt với mẹ. Nhưng Sophie vẫn đứng im và run rẩy. Mình mẩy ướt đầm, mái tóc dựng đứng. Mẹ cô bật cười.

- Đây là một ý tưởng tốt đẹp mà cô có được đấy. - Bà nói. - Cô vẫn không vâng lời như mọi khị Để phạt cô, cô sẽ phải ăn tối trong tình trạng như thế này, tóc chĩa lên trời, áo ướt đầm, để cha cô và Paul, anh họ cô, trông thấy những phát minh đẹp đẽ của cô.

Bà de Réan vừa dứt lời, Paul bước vô cùng ông de Réan. Cả hai dừng bước sững sờ trước cộbé Sophie đáng thương đang đỏ mặt, xấu hổ, buồn rầu và trông rất buồn cười; thế là cả hai cùng phá lên cười.

Bà de Réan - Đương nhiên đây là một phát minh để làm cho tóc nó xoăn. Nó rất muốn tóc nó xoăn như tóc của Camille, cô bé ấy đã thấm ướt chúng để làm cho chúng xoăn. Sophie đã nghĩ mình cũng sẽ được như vậy.

ông de Réan - Muốn đỏm dáng thì như vậy đó! Người ta muốn trở nên xinh đẹp nhưng cuối cùng lại biến mình thành xấu tệ.

Paul - Sophie đáng thương, em hãy lau cho khô mau đi!

Bà de Réan - Không, nó sẽ phải ăn tối với mái tóc dựng đứng đẹp đẽ như thế.

Paul, ngắt lời bà giọng đầy thương cảm. - Ồ!

Thưa dì, con xin dì hãy tha cho nó. Sophie đáng thương, trông nó mới khốn khổ làm sao!

ông de Réan - Anh cũng đồng ý với Paul, em yêu à, anh xin em tha thứ cho con lần này.

Nếu nó còn tái phạm chúng ta sẽ phạt nặng hơn.

Sophie - Con cam đoan với cha là con sẽ không làm vậy nữa.

Bà De Réan - Để làm vui lòng cha cô, tôi cho phép cô vào phòng thay đồ, nhưng cô sẽ không được ăn tối với chúng tôi.

Sophie phải ăn tối một mình trong phòng sau khi đã chải gỡ tóc và mặc quần áo.

Từ hôm đó, Sophie không còn thử dầm mưa để làm cho tóc xoăn nữa.
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ


[CENTER]NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.

http://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gif
Xalo Web (http://www.xaloweb.com/) | Xalo VietNam (http://www.xalovietnam.com/) | Vn Central (http://www.vncentral.com/) |

http://vntruyen.com/images/buttons/quote.gif (http://vntruyen.com/newreply.php?do=newreply&p=15213)
quyn zinh depView Public Profile (http://vntruyen.com/member.php?u=29886)Send a private message to quyn zinh dep (http://vntruyen.com/private.php?do=newpm&u=29886)Find all posts by quyn zinh dep (http://vntruyen.com/search.php?do=finduser&u=29886)






#8 (http://vntruyen.com/showpost.php?p=15214&postcount=8)
http://vntruyen.com/images/statusicon/post_old.gif 08-23-2009, 10:14 PM
[B][SIZE=5]quyn zinh dep (http://vntruyen.com/member.php?u=29886) http://vntruyen.com/images/statusicon/user_offline.gif
Super Moderator
Join Date: Jul 2009
Posts: 985


http://vntruyen.com/images/icons/icon1.gif
Chương 8: Đôi lông mày bị cắt

Còn một điều nữa Sophie rất mong muốn là có được đôi lông mày thật đậm. Một bữa người ta nói trước mặt cô là cô bé Louise de Berg có thể sẽ xinh đẹp hơn nếu có lông mày. Sophie có đôi lông mày thưa, chúng lại có màu vàng nhạt đến nỗi thật khó mà nhận ra nó có hay không.

Cô cũng nghe nói rằng để làm cho lông mày rậm và tóc mọc dày thêm, người ta phải thường xuyên cắt chúng.

Một hôm, Sophie ngắm mình trong gương và thấy lông mày mình quá thưa thớt.

- Vì tóc sẽ mọc dày hơn khi người ta cắt chúng, - cô tự nhủ, - nên lông mày vốn là những sợi tóc nhỏ cũng phải làm vậy. Mình sẽ phải cắt để chúng mọc lại thật dày.

Thế là Sophie lấy kéo cắt đôi lông mày càng ngắn càng tốt. Cô ngắm mình trong gương, nhưng thấy điều đó chỉ tạo cho cô một khuôn mặt rất buồn cười, nên cô không dám trở vô phòng khách.

- Mình sẽ đợi, - cô nói, - tới khi bữa ăn tối dọn ra, mọi người sẽ không nghĩ tới việc nhìn ngắm mình trong lúc ngồi vào bàn.

Nhưng vì không thấy cô tới, mẹ cô đã sai Paul tìm cô.

- Sophie, Sophie, em ở đó hả? - Paul vừa kêu lên vừa bước vộ - Em làm gì đó? Ra ăn tối đi.

- Dạ, dạ, em tới đây. - Sophie vừa trả lời vừa đi thụt lùi để Paul không trông thấy cặp lông mày đã bị cắt của cô.

Sophie đẩy cửa bước vô.

Cô vừa mới đặt chân vô phòng khách mọi người trông thấy cô đã phá lên cười.

- Cái mặt gì kỳ vậy? - Ông de Réan kêu lên.

- Nó đã cắt lông mày! - Bà de Réan sửng sốt.

- Trông nó buồn cười làm sao! Trông nó buồn cười làm sao! - Paul nói - Thật lạ lùng, đôi lông mày bị cắt làm nó thay đổi biết mấy. - Ông d'Aubert, cha của Paul nhận xét.

- Tôi chưa bao giờ trông thấy một khuôn mặt nào kỳ dị vậy. - Bà d'Aubert tuyên bố.

Sophie tay buông thõng, đầu cúi gầm, không biết ẩn núp nơi đâu. Do đó cô thấy hài lòng phần nào khi mẹ bảo cô:

- Cô hãy biến về phòng cô đi, thưa cô, cô chỉ toàn làm những trò ngu ngốc. Cô hãy đi ra ngoài, mong rằng suốt tối nay tôi sẽ không phải gặp cô nữa.

Sophie bước ra. Đến lượt chị vú bắt đầu cười khi thấy khuôn mặt to bự đỏ lựng không có lông mày của Sophie. Sophie có đổ quạu cũng vô ích, ai trông thấy cô cũng bật cười và khuyên cô nên dùng than vẽ vào chỗ lông mày bị cắt. Một hôm, Paul mang tới cho cô một cái gói bé tí cột dây được niêm phong cẩn thận.

- Đây này, Sophie, cha anh gởi cho em một món quà. - Paul nói với chút tinh nghịch.

- Cái gì vậy? - Sophie vừa nói vừa hấp tấp cầm lấy gói quà.

Gói quà được mở ra: bên trong đựng một cặp lông mày to tướng, dày cộm.

Sophie đỏ mặt, tức tối ném chúng vào mũi Paul lúc đó đang vừa tìm cách lủi trốn vừa phá lên cười.

Lông mày của cô phải mất sáu tháng mới mọc lại nhưng chúng không bao giờ rậm như Sophie mong ước. Do vậy từ đó trở đi Sophie không bao giờ tìm cách tự tạo cho mình cặp lông mày xinh đẹp nữa.
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ


[CENTER]NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.

http://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gif
Xalo Web (http://www.xaloweb.com/) | Xalo VietNam (http://www.xalovietnam.com/) | Vn Central (http://www.vncentral.com/) |

http://vntruyen.com/images/buttons/quote.gif (http://vntruyen.com/newreply.php?do=newreply&p=15214)
quyn zinh depView Public Profile (http://vntruyen.com/member.php?u=29886)Send a private message to quyn zinh dep (http://vntruyen.com/private.php?do=newpm&u=29886)Find all posts by quyn zinh dep (http://vntruyen.com/search.php?do=finduser&u=29886)






#9 (http://vntruyen.com/showpost.php?p=15220&postcount=9)
http://vntruyen.com/images/statusicon/post_old.gif 08-25-2009, 02:18 AM
[B][SIZE=5]quyn zinh dep (http://vntruyen.com/member.php?u=29886) http://vntruyen.com/images/statusicon/user_offline.gif
Super Moderator
Join Date: Jul 2009
Posts: 985


http://vntruyen.com/images/icons/icon1.gif
Chương 9: Bánh mì của ngựa

Sophie có thói tham ăn. Cô ăn tất cả mọi thứ cô vớ được.

Mỗi ngày bà de Réan đều mang bánh mì và muối cho những con ngựa của ông de Réan. Ông có hơn trăm con.

Sophie đi theo mẹ với một rổ đầy những mẩu bánh mì màu xám nâu. Mẹ cô đã nghiêm khắc cấm cô không được ăn chúng vì thứ bánh mì đen không đủ chín đó có thể làm hại bao tử của cô.

Cuối cùng cô tới chuồng loài ngựa giống nhỏ.

Sophie có riêng một con ngựa bé tí, không nhỉnh hơn một con lừa nhỏ bao nhiêu. Cha mẹ cho phép tự tay cô cho con ngựa nhỏ của cô ăn bánh mì.

Cô thường cắn vào mẩu bánh trước khi đưa cho con ngựa.

Một bữa nọ cô muốn ăn thứ bánh mì đó nhiều hơn lệ thường, cô cầm mẩu bánh trong mấy ngón tay sao cho nó chỉ nhô ra một đầu nhỏ.

- Con ngựa sẽ cắn phần ngoài mấy ngón tay của mình, - cô nhủ thầm, - và mình sẽ ăn phần còn lại.

Sophie chìa bánh mì cho con ngựa bé nhỏ của cô, nó táp ngay mẩu bánh mì đồng thời cắn thật mạnh đầu ngón tay cô. Ngón tay cô chảy máu nhiều đến nỗi nhỏ cả xuống đất. Cô rút chiếc khăn tay buộc chặt ngón taỵ Mẹ cô không phát hiện ra điều gì. Nhưng khi ngồi vào bàn để ăn tối, Sophie buộc phải đưa ra bàn tay chưa được chữa trị đầy đủ để cầm máu. Do đó khi lấy muỗng, ly, bánh mì, cô làm bẩn khăn trải bàn. Mẹ cô nhận ra điều đó.

- Tay con làm sao vậy, Sophie? - Bà lo lắng hỏi. - Quanh cái đĩa của con khăn trải bàn đầy những vết máu.

Sophie lặng im.

Bà de Réan - Con không nghe mẹ hỏi gì à? Máu từ đâu ra làm bẩn khăn trải bàn? Ngón tay con làm sao vậy? Con đau từ lúc nào?

Sophie - Từ sáng nay, mẹ ạ. Chính con ngựa giống nhỏ của con đã cắn con.

Bà de Réan - Con ngựa đó vốn hiền lành như một con cừu, làm sao có thể cắn con được chứ?

Sophie - Đúng lúc con cho nó ăn bánh mì mẹ ạ.

Bà de Réan - Vậy là con đã không đặt bánh mì trong bàn tay xòe rộng ra như mẹ đã nhiều lần dặn dò con phải không?

Sophie - Không, mẹ ạ, con cầm bánh mì bằng mấy ngón tay của con.

Bà de Réan - Vì con ngốc quá, từ nay con sẽ không được cho con ngựa của con ăn bánh mì nữa.

Sophie cố tránh trả lời, cô vẫn nghĩ rằng cô luôn luôn có cái rổ trong đó để bánh mì và cô sẽ lấy từ đó một miếng.

Ngày hôm sau, cô đi theo mẹ vào các chuồng ngựa, và lúc đưa cho mẹ những mẩu bánh mì, cô lấy trộm một mẩu để ăn trong lúc bà không để ý đến cộ Khi đi tới con ngựa cuối cùng thì không còn gì cho nó. Người coi ngựa cam đoan rằng mình đã cho vào rổ đủ số bánh mì cho bấy nhiêu con ngựa. Người mẹ chứng minh cho anh ta thấy còn thiếu một mẩu. Trong khi nói, bà nhìn Sophie đang nuốt vội miếng cuối cùng của mẩu bánh mì cô đã lấy. Người mẹ thấy rõ cô đang ăn và đúng đó là mẩu bánh mì còn thiếu. Con ngựa đợi phần bánh mì của mình, vừa cào đất vừa hí vang.

- Cô bé tham ăn, - bà de Réan nói, - cô đã ăn cắp bánh mì của những con ngựa đáng thương của tôi và cô không vâng lời tôi, vì tôi đã cấm cô ăn thứ bánh mì đó. Cô hãy về phòng cô đi và chờ bữa ăn tối ở đó, tôi sẽ chỉ cho cô bánh mì và súp, bởi vì cô thích bánh mì quá đỗi.

Sophie buồn bã cúi đầu, bước từng bước chậm chạp về phòng mình.

- Này! Này! - Chị vú nói. - Cô lại làm trò ngốc nghếch gì mới vậy?

- Con chỉ ăn bánh mì của ngựa thôi mà. -Sophie vừa đáp vừa khóc.

Chị vú nhìn cô thương hại và thở dài. Chị vẫn nuông chiều Sophie. Chị thấy mẹ cô quá nghiêm khắc nên tìm cách an ủi cộ Do đó, khi người giúp việc mang tới món súp, mẩu bánh mì và ly nước chắc là khẩu phần bữa ăn tối của Sophie, chị vui vẻ đón lấy, đặt chúng lên bàn và đi mở một cái tủ lấy ra một miếng phô ma to tướng và một hũ mứt, rồi chị nói với Sophie:

- Này, trước hết cô hãy ăn phô ma với bánh mì, rồi đến mứt. - Khi thấy Sophie chần chừ, chị tiếp lời. - Mẹ cô chỉ cho cô bánh mì, nhưng bà không cấm tôi cho cái gì lên đó.

Sophie - Nhưng nếu mẹ hỏi có ai cho con cái gì ăn với bánh mì không, con nhất định phải nói điều đó, và bấy giờ...

Chị vú - Bấy giờ cô sẽ nói rằng tôi đã cho cô bánh mì với mứt, rằng tôi bắt cô phải ăn.

Chị vú đã làm sai khi khuyên Sophie ăn những món mẹ cô đã cấm, nhưng Sophie lại muốn ăn phô ma và mứt nên sẵn lòng nghe lời chị vú và có được một bữa ăn tối tuyệt vời.

- Cô có biết lần sau cô phải làm gì nếu cô muốn ăn như thế không? Cô hãy tới nói với tôi điều đó. Tôi sẽ tìm cho ra một món gì ngon cho cô.

Sophie vui vẻ hứa với chị vú rằng cô sẽ không bao giờ quên lời dặn dò của chị mỗi khi cô muốn ăn món gì ngon.
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ


[CENTER]NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.

http://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gif
Xalo Web (http://www.xaloweb.com/) | Xalo VietNam (http://www.xalovietnam.com/) | Vn Central (http://www.vncentral.com/) |

http://vntruyen.com/images/buttons/quote.gif (http://vntruyen.com/newreply.php?do=newreply&p=15220)
quyn zinh depView Public Profile (http://vntruyen.com/member.php?u=29886)Send a private message to quyn zinh dep (http://vntruyen.com/private.php?do=newpm&u=29886)Find all posts by quyn zinh dep (http://vntruyen.com/search.php?do=finduser&u=29886)






#10 (http://vntruyen.com/showpost.php?p=15221&postcount=10)
http://vntruyen.com/images/statusicon/post_old.gif 08-25-2009, 02:18 AM
[B][SIZE=5]quyn zinh dep (http://vntruyen.com/member.php?u=29886) http://vntruyen.com/images/statusicon/user_offline.gif
Super Moderator
Join Date: Jul 2009
Posts: 985


http://vntruyen.com/images/icons/icon1.gif
Chương 10: Kem và bánh mì nóng

Quả thật Sophie rất đỗi háu ăn. Một hôm khi bà chủ trang trại mang tới món gì đó có vẻ rất ngon cho chị vú, cô nói ngay với chị vú là cô đói bụng:

- À được! - Chị vú đáp. - Bà chủ trang trại vừa mới biếu tôi một hũ kem và một ổ bánh mì xám mới ra lò. Rồi cô sẽ thấy nó ngon như thế nào.

Chị đặt lên bàn một ổ bánh mì nóng hổi và một cái hũ đựng đầy một thứ kem đặc quánh. So-phie nhảy bổ vào như một người sắp chết đói.

Trong lúc chị vú bảo cô đừng ăn nhiều quá, cô nghe tiếng mẹ gọi: "Lucie! Lucie!" (Đó là tên của chị vú).

Lucie chạy ngay tới phòng bà de Réan: bà dặn chị chuẩn bị đồ khâu cho Sophiẹ. Khi trở về phòng, chị vú thấy Sophie vẫn còn đang ăn.

- Ôi! Lạy Chúa! - Chị kêu lên. - Cô sẽ tự gây bệnh cho mình thôi! Mẹ cô sẽ bảo sao khi thấy cô đau?

Sophie, hôn chị. - Không đâu, dì Lucie thân mến, dì hãy yên tâm, con khỏe lắm mà.

Chị vú đưa cho cô một chiếc khăn tay nhỏ để viền và bảo cô mang tới cho mẹ.

Sophie chạy vào phòng khách. Người mẹ chỉ cho Sophie cách khâu đột và rút kim ra sao. Lúc đầu Sophie làm thật vụng về. Nhưng sau vài mũi, cô làm khá hơn và thấy công việc thật hứng thú.

- Mẹ cho phép con, - cô nói, - đưa cho vú xem chiếc khăn thêu của con, được không mẹ?

- Được, con có thể tới đó.

Sophie chạy tới phòng chị vú. Chị rất đỗi ngạc nhiên thấy đường viền đã gần như hoàn tất và đột rất khéo.

Sau đó, Sophie trở lại phòng khách xếp tất cả đồ đạc của mình lại và bắt đầu chơi. Đang chơi, cô đột nhiên cảm thấy khó chịu. Cô ngồi trên chiếc ghế dựa nhỏ và cứ bất động như vậy.

Không thấy có tiếng động, mẹ cô quay lại và thấy Sophie mặt nhợt nhạt, có vẻ đau đớn.

- Con làm sao vậy, Sophiẻ - Bà lo lắng hỏi.

- Con thấy đau, mẹ ạ. - Cô đáp. - Con nhức đầu.

- Con đã ăn món gì đó rồi phải không?

Sophie ngập ngừng rồi nhỏ nhẹ đáp:

- Không, mẹ ạ, hoàn toàn không.

- Mẹ thấy con nói dối. Để mẹ đi hỏi vú chuyện này, vú sẽ nói cho mẹ biết thôi.

Người mẹ bước ra ngoài. Mấy phút sau bà trở lại với vẻ giận dữ.

- Cô đã nói dối tôi, chị vú đã thú thật với tôi là chị đã cho cô ăn bánh mì nóng với kem. Tôi sẽ mặc kệ cô, cô sẽ bị bệnh và ngày mai cô không thể tới ăn tối ở nhà dì d'Aubert của cô.

Thay vì được vui đùa, chạy nhảy trong các khu rừng tìm trái dâu, cô sẽ phải ở nhà một mình và chỉ được ăn súp thôi.

- Tôi cấm chị, - bà nói với người giúp việc, - không được cho Sophie ăn món gì cho tới ngày mai. Chị chỉ cho nó uống nước hoặc nước lá cam sắc.

Cảm thấy mình có lỗi chị vú không đáp lại lời nào. Sophie trải qua một đêm vật vã. Gần sáng, cô mới ngủ thiếp đi. Khi thức dậy, cô vẫn còn nhức đầu đôi chút.

Từ đó, cô ngán kem và bánh mì nóng đến nỗi cô không bao giờ chịu ăn chúng nữa.

Bà de Réan mướn một người giúp việc khác, không bao giờ cho phép Sophie làm những gì mẹ cô cấm đoán.
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ



NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.