PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Nỗi bất hạnh... 2



thuyhang
27-05-2010, 01:56 PM
Chương 11: Con sóc

Một bữa nọ Sophie dạo chơi với Paul trong khu rừng sồi nhỏ sát bên lâu đài. Họ tìm những trái sồi, chất đầy mấy cái rổ, những con quay, những chiếc thuyền. Thỉnh thoảng một trái sồi bất chợt rơi xuống lưng Sophiẹ Trong lúc cô cúi xuống để lượm nó, một trái sồi khác lại rơi trúng vành tai cô.

- Paul, - cô nói, - anh xem những trái sồi này, chúng đã bị gặm nham nhở. Ai có thể gặm chúng ở trên kia được nhỉ? Bọn chuột nhắt thì không leo được cây, còn chim chóc thì không ăn những trái sồi.

Paul cầm những trái sồi lên, ngắm nghía chúng, rồi kêu lên:

- Đấy là một con sóc. Anh đã thấy nó. Nó ở rất cao trên một cành cây..Sophie nhìn lên và thấy một con sóc bé bỏng xinh xinh, với một cái đuôi tuyệt đẹp vểnh lên thành một chùm lông. Nó đang chùi mặt bằng hai bàn chân trước bé xíu. Thỉnh thoảng nó nhìn So-phie và Paul, nó nhảy nhót và chuyền sang một cành cây khác.

- Em muốn có con sóc đó quá! - Sophie ao ước.

Paul - Bắt nó thì có lẽ không khó khăn gì, nhưng loài sóc chỉ toát ra mùi hôi, rồi nó gặm nhấm tất tần tật mọi thứ trong phòng.

Sophie - Ồ! Em sẽ ngăn không cho nó gặm nhấm được mà. Em sẽ cất giấu tất cả đồ đạc của em. Nó sẽ không toát ra mùi hôi, vì em sẽ lau chùi lông của nó mỗi ngày hai lần. Nhưng anh bắt nó bằng cách nào?

Paul - Anh sẽ kiếm một cái lồng hơi lớn một chút cho vào đó tất cả những gì loài sóc yêu thích nhất. Anh sẽ mang nó tới gần cây sồi. Anh sẽ để cửa mở, cột một sợi dây nhỏ vào đó. Anh sẽ nấp gần cây sồi, đợi khi con sóc chui vào lồng, anh sẽ kéo sợi dây và con sóc bị bắt.

Sophie - Nhưng con sóc có thể không vào lồng vì nó sợ.

Paul - Ồ! Không có gì quan trọng cả. Loài sóc tham ăn lắm, nó không cưỡng lại được trước những trái hạnh và những trái hồ đào đâu.

Sophie - Thế thì anh bắt nó giùm đi, em xin anh đó.

Paul - Nhưng mẹ em sẽ nói gì đây? Có thể dì sẽ không bằng lòng.

Sophie - Mẹ sẽ bằng lòng thôi. Cả hai chúng ta sẽ nài nỉ, mẹ sẽ phải ưng thuận.

Hai cô cậu chạy về nhà. Paul lo việc giải thích vụ việc cho bà de Réan, cuối cùng bà cũng đồng ý nhưng vẫn cảnh báo với Sophie:

- Mẹ báo cho con biết, con sóc sẽ gây buồn phiền cho con rất nhiều. Nó sẽ leo trèo khắp nơi, gặm nhấm sách vở của con, đồ chơi của con. Nó toát ra mùi hôi, con sẽ không chịu nổi đâu.

Sophie - Ồ không đâu mẹ!

Bà de Réan - Mẹ không muốn con sóc của con có mặt trong phòng khách lẫn phòng mẹ.

Con sẽ luôn luôn phải giữ nó trong phòng con.

Sophie - Dạ được thôi, mẹ. Nó sẽ ở trong phòng con, ngoại trừ lúc con đưa nó đi dạo.

Sophie và Paul mừng rỡ chạy đi tìm một cái lồng. Cuối cùng họ tìm được một cái ở tầng trên.cùng. Họ mang nó đi lau chùi và cho vào đó những trái hạnh, những trái hồ đào và những trái phỉ.

Sophie - Bây giờ chúng ta hãy mau mau đem cái lồng tới chỗ cây sồi. Mong sao con sóc vẫn còn đó.

Paul - Em đợi anh cột một sợi dây vào cánh cửa đã. Anh phải xỏ nó qua các nan, để cánh cửa sập xuống khi anh kéo.

Sophie - Em sợ con sóc đã bỏ đi.

Paul - Không, nó vẫn còn đó hoặc ở quanh quẩn gần đó đến tận tối.

Hai cô cậu vui mừng, xách lồng chạy vào khu rừng nhỏ. Tới gần cây sồi, họ tìm xem con sóc còn đó không. Nhưng không thấy gì. Lá lẫn cành đều không lay động. Buồn bã, họ đi tìm ở những cây sồi khác. Chợt có một trái sồi bị gặm như ban sáng rơi trúng vào trán Sophie.

- Nó kìa! - Cô reo lên. - Nó kia rồi! Em thấy đầu mút cái đuôi của nó.

Quả thật, nghe tiếng động con sóc thò cái đầu nhỏ xíu ra để xem có chuyện gì.

- Tốt lắm, bạn thân mến của tạ - Paul nói. -Mi kia rồi, mi sắp bị cầm tù rồi! Mi hãy cứ tham ăn, rồi sẽ thấy người ta trừng phạt ra sao về tội tham ăn.

Con sóc đáng thương vừa đung đưa cái đầu từ phải sang trái vừa nhìn bọn trẻ với một vẻ chế giễu. Nó thấy cái lồng Paul đặt dưới đất, liền ném một cái nhìn thèm muốn vào những trái hạnh và hồ đào. Khi cô cậu đã núp sau thân cây sồi, con sóc liền nhảy xuống từ hai ba cành cây, dừng lại, ngó nghiêng khắp phía, lại nhảy xuống chút nữa và cứ vậy mà xuống từ từ, cho tới khi nó đã ở trên cái lồng. Nó thò một chân qua các nan lồng rồi lại dùng chân khác nhưng vì không chụp được gì và những trái hạnh thì mỗi lúc một hấp dẫn hơn nên nó tìm cách chui vào lồng, và nó không phải mất nhiều thì giờ mới tìm ra cửa. Nó dừng bước ở lối vô, nhìn sợi dây ngờ vực, nó duỗi một cái chân ra cố thử với những trái hạnh hoặc hồ đào. Nhưng vì không với tới được nên cuối cùng nó đánh liều bước vào lồng. Hai cô cậu nãy giờ vẫn đang hồi hộp theo dõi từng động tác của con sóc, kéo vụt sợi dây, và con sóc đã bị bắt. Nỗi khiếp sợ khiến nó phải ném đi trái hạnh đang nhấm nháp, nhảy loạn xạ trong lồng hòng thoát thân. Hai cô cậu xông tới cái lồng. Paul cẩn thận đóng cửa và mang lồng về phòng Sophiẹ Cô chạy.phía trước, gọi chị vú vẻ đắc thắng để chị trông thấy người bạn mới của cô.

Chị vú không hài lòng với con vật bé bỏng này.

- Chúng ta sẽ làm gì với con vật này đây? -Chị cằn nhằn. - Nó sẽ cắn chúng ta và gây ồn ào không chịu nổi.

Sophie - Trước hết, sóc là một con vật xinh đẹp. Tiếp đến, nó sẽ không gây ồn chút nào và sẽ không cắn chúng tạ Chính em sẽ chăm sóc nó.

Chị vú - Thật ra tôi thương xót con vật đáng thương này, cô sẽ nhanh chóng để nó chết đói thôi.

Sophie, tức giận. - Chết đói! Không đời nào, con sẽ cho nó trái hồ đào, trái hạnh, bánh mì, đường, .

Chị vú, chế giễu. - Đây sẽ là một con vật được nuôi kỹ đó! Đường sẽ làm hư răng nó và sẽ làm nó say xỉn.

Paul, cười. - Ha! Ha! Ha! Một con sóc say xỉn!

Sophie - Nhất định không, thưa cậu. Con sóc của tôi sẽ không bao giờ say xỉn. Nó sẽ biết điều.

Chị vú - Để rồi xem. Trước hết tôi sẽ mang cỏ khô tới để nó có thể nằm. Nó có vẻ hoảng sợ lắm đó.

Sophie - Con sẽ vuốt ve nó để tập cho nó quen với con.

Sophie thò bàn tay vào lồng, con sóc hoảng sợ trốn trong một góc. Sophie duỗi bàn tay ra nắm lấy nó. Cô sắp sửa bắt được nó thì con sóc cắn vào ngón tay cộ Sophie kêu thét lên và rụt phắt tay lại. Cửa lồng vẫn mở, con sóc phóng ra ngoài và bắt đầu chạy lung tung trong phòng. Chị vú và Paul đuổi theo nó gần nửa tiếng đồng hồ.

Con sóc thấm mệt và sắp sửa bị tóm nhưng đột nhiên nó nhận ra cửa sổ vẫn mở, ngay tức thì nó phóng tới, leo dọc theo bức tường phía ngoài và lên tới mái nhà.

Sophie, Paul và chị vú chạy xuống khu vườn, họ trông thấy con sóc đang ngất đi trên mái nhà vì mệt và sợ.

- Làm sao đây, vú, làm sao bây giờ? - Sophie kêu lên.

- Cô hãy để mặc nó. - Chị vú nói. - Cô biết rõ là nó đã cắn cô rồi mà..Sophie - Đó là vì nó chưa quen với con, vú à. Nhưng khi nó thấy con cho nó ăn, nó sẽ yêu con.

Paul - Anh nghĩ nó sẽ không đời nào yêu em đâu, bởi vì nó đã quá già khó mà quen với cảnh bị cầm tù, có lẽ phải có một con thật nhỏ cơ.

Sophie - Ồ! Paul, em van anh, anh hãy ném những trái banh để làm cho nó xuống đi. Chúng ta sẽ bắt được nó và sẽ nhốt nó lại.

Paul - Anh rất muốn làm điều đó, nhưng anh không tin rằng sẽ làm cho nó xuống được đâu.

Dù sao Paul cũng đi tìm một trái banh to và ném nó khéo léo đến nỗi trúng vào đầu con sóc.

Trái banh lăn xuống theo sau nó là con sóc đáng thương. Cả hai rơi bịch xuống đất. Trái banh nẩy lên và lại nẩy lên, nhưng con sóc thì bị dập nát khi chạm đất và đã chết tươi. Sophie, Paul chạy tới và sững sờ trước con vật đáng thương đã chết.

- Anh Paul ác độc. - Sophie nói. - Anh đã làm chết con sóc của em.

Paul - Đó là lỗi của em, tại sao em cứ muốn anh bắt nó xuống bằng cách ném banh vào nó?

Sophie - Ta chỉ nên làm nó sợ thôi mà.

Paul - Nhưng anh có muốn giết nó đâu!

Sophie - Anh vụng về, anh ác độc, anh đi đi, em không yêu anh chút nào nữa.

Paul - Còn anh, anh ghét em, em còn ngốc hơn con sóc nữa.

Sophie - Cậu là một thằng con trai xấu xa, thưa cậu. Tôi sẽ không bao giờ chơi với cậu nữa.

Paul - Càng tốt, thưa cộ Tôi sẽ chỉ được yên thân hơn thôi và tôi sẽ không phải đào óc ra để làm những trò ngu ngốc cho cô.

Chị vú - Kìa, các con, đừng cãi cọ nhau nữa, các con phải thừa nhận rằng cả hai đã hành động thiếu suy nghĩ và cả hai đều có tội trước cái chết của con sóc. Con vật tội nghiệp! Nó sẽ hạnh phúc hơn sống bởi vì nó không bị đau đớn nữa.

Vú sẽ gọi ai đó tới để mang nó đi. Còn con, So-phie, hãy lên phòng con và ngâm ngón tay vào nước mau lên.

Sophie bước đi, Paul liền theo sau, cậu là một cậu bé tốt bụng, không hiềm thù, thay vì hờn dỗi, cậu lại giúp Sophie đổ nước vào một cái thau để ngâm bàn taỵ Khi chị vú lên tới, chị bao ngón tay Sophie bằng mấy lá rau diếp và một mảnh vải nhỏ. Lúc trở vô phòng khách để ăn tối hai cô cậu.không khỏi xấu hổ khi phải kể đoạn kết cuộc phiêu lưu của họ với con sóc nhỏ.

Cha mẹ chế giễu họ. Còn cái lồng được mang trả lại tầng trên cùng. Ngón tay của Sophie gây đau đớn cho cô thêm mấy hôm nữa. Từ đó về sau cô còn nghĩ tới con sóc chỉ để tự nhủ không bao giờ cô màng tới sóc nữa.
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ



NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.

http://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gif
Xalo Web (http://www.xaloweb.com/) | Xalo VietNam (http://www.xalovietnam.com/) | Vn Central (http://www.vncentral.com/) |

http://vntruyen.com/images/buttons/quote.gif (http://vntruyen.com/newreply.php?do=newreply&p=15222)
quyn zinh depView Public Profile (http://vntruyen.com/member.php?u=29886)Send a private message to quyn zinh dep (http://vntruyen.com/private.php?do=newpm&u=29886)Find all posts by quyn zinh dep (http://vntruyen.com/search.php?do=finduser&u=29886)
[CENTER]


#12 (http://vntruyen.com/showpost.php?p=15223&postcount=12)
http://vntruyen.com/images/statusicon/post_old.gif 08-25-2009, 02:19 AM
[B][SIZE=5]quyn zinh dep (http://vntruyen.com/member.php?u=29886) http://vntruyen.com/images/statusicon/user_offline.gif
Super Moderator
Join Date: Jul 2009
Posts: 985


http://vntruyen.com/images/icons/icon1.gif
Chương 12: Tiệc trà

Đó là ngày 19 tháng bảy, ngày sinh của Sophie. Cô đã bốn tuổi. Thông thường ngày hôm đó mẹ cô luôn dành cho cô một món quà xinh xắn. Sophie dậy sớm. Cô vội vã mặc quần áo để tới phòng mẹ nhận món quà của mình.

- Nhanh lên, vú! - Cô nói. - Con muốn biết mẹ con cho quà gì mừng sinh nhật con.

Chị vú - Nhưng cô phải để tôi có thì giờ chải tóc cho cộ Cô không thể đi với cái đầu bù xù như thế này. Cô bắt đầu tuổi lên bốn bằng cách này thì đẹp gớm đấy!

Sophie - Ái, ái, vú bứt tóc con à vú.

Chị vú - Tại cô cứ quay đầu mọi phía.

Cuối cùng Sophie đã mặc xong quần áo, chải tóc, và cô có thể chạy tới phòng mẹ.

- Con tới khá sớm đó, Sophie - Mẹ cô vừa nói vừa mỉm cười. - Mẹ thấy con không quên tuổi lên bốn của con và món quà mẹ nợ con. Này, đây là một cuốn sách, con sẽ tìm thấy trong đó những thứ để vui đùa.

Sophie bối rối cám ơn mẹ và nhận cuốn sách bọc da marôcanh đỏ.

- Mình sẽ làm gì với cuốn sách này nhỉ? - Cô phân vân. - Mình không biết đọc, nó sẽ giúp ích gì cho mình?

Người mẹ nhìn cô cười.

- Con có vẻ không hài lòng với món quà của mẹ. - Bà nói. - Coi vậy mà hay lắm. Mẹ đoán chắc nó sẽ làm cho con hứng thú hơn con nghĩ.

Sophie - Con không chắc mẹ ạ.

Bà de Réan - Con hãy mở nó ra, rồi con sẽ thấy.

Sophie mở cuốn sách, cô rất ngạc nhiên vì không mở được. Điều khiến cô ngạc nhiên hơn nữa là khi xoay trở, trong cuốn sách lại phát ra một tiếng động lạ tai. Sophie nhìn mẹ kinh ngạc.

Bà de Réan cười to hơn và bảo:

- Đây là một cuốn sách khác thường, nó không giống mọi cuốn sách khác dễ dàng mở ra. Cuốn sách này chỉ mở ra khi người ta ấn ngón tay cái vào giữa mép sách.

Người mẹ ấn nhẹ ngón cái. Phần trên mở ra và Sophie sung sướng nhận ra đây không phải là một cuốn sách mà là một hộp màu với bút vẽ, cốc và mười hai quyển vở nhỏ đầy những hình ảnh hấp dẫn để tô màu.

- Ồ! Cám ơn mẹ yêu! - Sophie kêu lên. - Con sung sướng biết bao! Nó thật là đẹp!

Bà de Réan - Con đã phần nào bị đánh lừa khi tưởng mẹ cho một cuốn sách thật, nhưng lẽ nào mẹ lại đùa con như vậy. Ngày ngày con có thể cùng với anh Paul và các bạn Camille và Madeleine của con tô vẽ nó. Dì d'Aubert dặn mẹ đưa cho con bộ đồ trà bé xíu này. Dì chỉ có thể tới vào lúc ba giờ chiều nhưng dì muốn tặng quà cho con ngay buổi sáng.

Cô bé Sophie hạnh phúc đón nhận chiếc khay với sáu cái tách, ấm trà, lọ đường và hũ kem bằng bạc. Cô xin phép được chuẩn bị một bữa tiệc trà thật sự cho các bạn.

- Không. - Bà de Réan nói. - Con sẽ vung vãi kem khắp nơi, con sẽ bị phỏng vì trà mất thôi.

Chỉ cần giả bộ thôi con cũng sẽ thích thú lắm rồi. Sophie không nói gì nhưng cô không được hài lòng.

- Một thứ đồ dùng thế này thì có ích gì cho mình, - cô nhủ thầm, - nếu mình không có gì để bỏ vào đó? Các bạn sẽ chế giễu mình. Mình phải tìm cái gì để đổ đầy tất cả các món này. Mình sẽ hỏi vú.

Sophie mang cái hộp và bộ đồ trà chạy vào phòng mình.

Sophie - Vú ơi, vú hãy xem những món đồ xinh đẹp mẹ và dì d'Aubert đã cho con nè.

Chị vú - Những món đồ đẹp quá! Cô sẽ vui đùa thích thú với nó. Nhưng vú không thích cuốn sách này lắm. Nó sẽ giúp ích gì cho cô nếu cô không biết đọc.

Sophie, cười. - Hoan hô! Thế là vú cũng bị lừa như con. Đây không phải là một cuốn sách, mà là một hộp màu.

Sophie mở cái hộp mà chị vú tốt bụng cho là đẹp nhất ra. Sophie nói cô muốn đãi các bạn tiệc trà nhưng mẹ cô không cho phép.

- Con sẽ cho cái gì vào ấm trà, lọ đường cùng hũ kem của con đây? Vú không thể cho con cái gì để con có thể đãi các bạn con sao, vú yêu quí?

- Không, cô bé đáng thương ạ. - Chị vú đáp.

- Không thể được. Cô nên nhớ rằng mẹ cô đã nói sẽ đuổi việc tôi nếu tôi cho cô ăn bất kỳ món gì bà đã cấm.

Sophie thở dài, đăm chiêu suy nghĩ. Dần dần mặt cô sáng lên. Cô vừa nảy ra một ý tưởng.

Khi đi dạo với mẹ trở về, cô nói cô sẽ chuẩn bị tất cả mọi thứ để đón các bạn. Cô đặt hộp màu trên một chiếc bàn con. Trên một chiếc bàn khác, cô sắp sáu cái tách và đặt lọ đường, ấm trà và hũ mứt ở giữa.

Cô cầm ấm trà vào vườn, hái mấy lá cỏ ba lá cho vào. Tiếp theo cô lấy nước trong đĩa của con chó của mẹ cô đổ vào ấm trà.

- Đây! Trà đây rồi. - Cô sung sướng nói. - Bây giờ mình sẽ làm kem.

Cô đi lấy một miếng phấn trắng dùng để lau chùi đồ bạc. Cô lấy con dao của mình nạo một chút phấn rồi trút nó vào hũ kem đã được đổ đầy thứ nước uống của chó, rồi trộn kỹ bằng một cái muỗng. Khi nước đã thật trắng, cô đặt hũ kem lên bàn. Cô chỉ còn phải làm đầy lọ đường nữa thôi.

Cô lại lấy phấn lau chùi đồ bạc, dùng dao tán nó.thành những mảnh nhỏ, cho vào đầy lọ đường rồi sung sướng nhìn toàn bộ các thứ.

- Đấy! - Cô vừa nói vừa xoa taỵ - Một tiệc trà tuyệt vời đây rồi.

Sophie còn phải đợi bạn gần nửa tiếng đồng hồ nữa, nhưng cô không thấy buồn chán. Cô hài lòng với bữa trà của mình đến nỗi cô không muốn bỏ đi đâu. Cô đi dạo quanh bàn, ngắm nhìn với nét mặt rạng rỡ rồi lại xoa tay và thốt lên:

- Chúa ơi! Mình mới tài làm sao! Mình tài làm sao!

Cuối cùng Paul và các bạn tới. Sophie chạy ra đón và hôn tất cả mọi người rồi vội vàng dẫn họ vào phòng khách nhỏ để chỉ cho các bạn xem những món đồ xinh đẹp của cộ Trước tiên chiếc hộp màu cũng đánh lừa họ như đã đánh lừa Sophie và chị vú. Họ thấy tiệc trà hấp dẫn và muốn bắt đầu bữa ăn ngay, nhưng Sophie yêu cầu họ đợi tới ba giờ. Thế là bọn trẻ bắt đầu tô màu những bức tranh trong mấy quyển vở nhỏ. Mỗi người đều có riêng một quyển của mình.

- Bây giờ, - Paul sốt ruột kêu lên, - chúng ta hãy dùng trà.

- Đúng, đúng, chúng ta hãy dùng trà. - Các cô bé cùng đáp lại.

Camille - Nào, Sophie, bạn hãy mời khách đi chứ.

Sophie - Tất cả các bạn hãy ngồi quanh bàn. Đấy, tốt lắm... Hãy đưa cho tôi tách của các bạn, để tôi bỏ đường vào đó... Bây giờ là trà...

Tiếp đến là kem... Giờ thì các bạn hãy uống đi.

Madeleine - Lạ thật, đường không tan.

Sophie - Bạn hãy khuấy kỹ, nó sẽ tan thôi mà.

Paul - Nhưng mà trà của em nguội ngắt.

Sophie - Tại nó được làm xong lâu rồi mà.

Camille, nếm trà và phun nó ra một cách kinh tởm. - Khiếp quá! Cái gì vậy? Đó đâu phải là trà!

Madeleine - Thật không chịu nổi!

Paul, cũng phun phì phì. - Em cho tụi anh uống cái gì đây, Sophie? Thật khó nuốt và chán ngấy.

Sophie, lúng túng. - Các bạn thấy...

Paul - Thế nào, tụi anh có thấy không à? Chơi khăm tụi anh thế này thì kinh khủng thật!

Sophie, giận dữ. - Các bạn đều khó tính đến nỗi không thấy cái gì ngon cả!

Camille, mỉm cười. - Sophie, bạn hãy công nhận rằng không cần khó tính, người ta cũng thấy trà của bạn rất dở.

Paul - Vậy thì em cứ uống đi, uống đi nào. Em sẽ thấy tụi anh có khó tính không.

Sophie, vùng vẫy. - Hãy để em yên.

Paul, tiếp tục. - À, tụi anh khó tính! à, em thấy trà ngon! Vậy thì em hãy uống nó cùng với kem của em đi.

Paul túm lấy Sophie, đổ trà vào miệng cô, cậu cũng sắp sửa làm vậy với cái gọi là kem nhưng Camille và Madeleine, vốn rất tốt bụng đã xông vào giằng hũ kem khỏi tay Paul. Đang giận dữ, Paul quay sang xô họ ra. Sophie lợi dụng lúc đó để thoát ra và xông vào Paul với những cú đấm.

Camille và Madeleine cố giữ Sophie lại. Paul hét lên, Sophie cũng gào tọ Camille và Madeleine kêu cứu. Các bà mẹ vội chạy tới, lấy làm kinh hoàng.

Các cô cậu đứng im thin thít.

- Đã xảy ra chuyện gì vậy? - Bà de Réan hỏi đầy vẻ lo lắng và nghiêm khắc.

Không ai lên tiếng trả lời.

Bà de Fleurville - Camille, con hãy giải thích lý do trận đánh nhau này cho mẹ và các dì biết.

Camille - Thưa mẹ, Madeleine và con, chúng con không có đánh nhau với ai hết.

Bà de Fleurville - Sao? Các con không đánh nhau à? Con, con nắm tay Sophie, còn Madeleine thì giữ chân Paul.

Camille - Đó là để ngăn cản các bạn... họ... chơi mạnh quá.

Bà de Fleurville, nhếch miệng cười. -Chơi! Con gọi đó là chơi à?

Bà de Réan - Tôi thấy Sophie và Paul có lẽ đã cãi cọ với nhau như mọi lần; Camille và Madeleine có thể đã ngăn cản chúng đánh nhau, có phải vậy không, Camille bé bỏng của dì?

Camille, đỏ mặt, nhỏ nhẹ đáp. - Dạ đúng, thưa dì.

Bà d'Aubert - Cậu không xấu hổ đã cư xử như vậy sao, cậu Paul? Cậu sẵn sàng đánh nhau chẳng vì một lý do gì...

Paul - Không phải không có lý do, mẹ ạ. Sophie đã cho tụi con uống một thứ trà tởm đến nỗi chỉ nếm nó tụi con đã buồn nôn.

Bà de Réan cầm hũ kem lên ngửi và nếm thử, rồi nhăn mặt gớm ghiếc và nói với Sophie:

- Cô đã lấy cái thứ kem kinh khủng này ở đâu vậy, thưa cô?

Sophie, xấu hổ cúi gằm đầu xuống. - Con đã làm ra nó, mẹ ạ.

Bà de Réan - Cô đã làm ra nó à? Với cái gì?... Cô hãy trả lời tôi ngay.

Sophie, vẫn cúi gằm. - Với bột trắng lau chùi đồ bạc và nước uống của chó.

Bà de Réan - Còn trà của cô, đó là cái gì?

Sophie - Những lá cỏ ba lá và nước uống của chó.

Bà de Réan, xem xét lọ đường. - Đúng là một bữa tiệc hay ho dành cho các bạn của cô! Cô bắt đầu tuổi lên bốn của cô khá tốt đẹp đấy. Tôi thu đồ đạc của cô và đáng lẽ tôi đã cho cô ăn tối trong phòng cô, nếu tôi không sợ làm hỏng niềm vui của các bạn cô vốn tốt bụng đến nỗi họ có thể buồn khổ với việc cô bị phạt.

Các bà mẹ vừa bỏ đi vừa giễu cợt bữa tiệc buồn cười do Sophie phát minh. Chỉ còn lại đám trẻ con. Paul và Sophie xấu hổ vì trận đánh nhau nên không dám nhìn nhau. Camille và Madeleine hôn họ, an ủi và thử hòa giải họ. Sophie hôn Paul, xin lỗi các bạn và các cô cậu quên hết mọi chuyện.

Họ ùa ra vườn, bắt được tám con bướm tuyệt đẹp.

Paul bỏ chúng vào một cái hộp có nắp thủy tinh.

Phần còn lại của buổi chiều trôi qua với việc sắp đặt cái hộp. Các cô cậu cho vào đó cỏ, hoa, những giọt nước ngọt, những trái dâu, những trái anh đào. Khi chiều đến mọi người ra về. Paul mang theo cái hộp đựng bướm, theo lời yêu cầu của So-phie, Camille và Madeleine vì họ thấy cậu thật sự mong muốn có được nó.
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ


[CENTER]NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.

http://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gif
Xalo Web (http://www.xaloweb.com/) | Xalo VietNam (http://www.xalovietnam.com/) | Vn Central (http://www.vncentral.com/) |

http://vntruyen.com/images/buttons/quote.gif (http://vntruyen.com/newreply.php?do=newreply&p=15223)
quyn zinh depView Public Profile (http://vntruyen.com/member.php?u=29886)Send a private message to quyn zinh dep (http://vntruyen.com/private.php?do=newpm&u=29886)Find all posts by quyn zinh dep (http://vntruyen.com/search.php?do=finduser&u=29886)






#13 (http://vntruyen.com/showpost.php?p=15234&postcount=13)
http://vntruyen.com/images/statusicon/post_old.gif 08-26-2009, 01:34 AM
[B][SIZE=5]quyn zinh dep (http://vntruyen.com/member.php?u=29886) http://vntruyen.com/images/statusicon/user_offline.gif
Super Moderator
Join Date: Jul 2009
Posts: 985


http://vntruyen.com/images/icons/icon1.gif
Chương 13: Những con chó sói

Sophie hiếm khi vâng lời. Lẽ ra cô đã phải bị đánh đòn, nhưng cô vẫn chưa bị, do đó còn nhiều điều khốn khổ khác đã tới với cô.

Hôm sau ngày Sophie được bốn tuổi, mẹ cô gọi cô tới bảo:

- Sophie, mẹ đã hứa với con rằng khi con tròn bốn tuổi con sẽ được đi với mẹ trong những chuyến dạo chơi xa vào buổi chiều. Mẹ sắp lên đường đi qua cánh rừng tới trang trại của Svifine.

Con sẽ đi với mẹ. Con chỉ cần chú ý đừng rớt lại phía sau. Con biết mẹ đi nhanh mà, và nếu con dừng bước, có thể con phải ở lại phía sau khá xa trước khi mẹ nhận ra điều đó.

Sung sướng được đi chơi xa, Sophie hứa theo sát bên mẹ.

Trong niềm vui lớn của Sophie, Paul xin được đi theo họ.

Cô cậu ngoan ngoãn đi sau bà de Réan, họ vui thích nhìn ngắm đàn chó to lớn bà luôn dẫn theo bên mình đang chạy nhảy lăng xăng.

Vào rừng, bọn trẻ hái một vài cánh hoa, nhưng vẫn không dừng bước.

Sophie thấy những cây dâu nặng trĩu trái.

- Những trái dâu ngon quá! - Cô kêu lên. -Tiếc thay mình không thể ăn chúng được.

Bà de Réan quay lại, cấm cô không được dừng bước.

Sophie thở dài, tiếc rẻ nhìn những trái dâu đỏ mọng làm cô phát thèm.

- Em đừng nhìn chúng. - Paul bảo cô.

Sophie - Chúng đỏ tươi, chín mọng, chắc phải ngon lắm.

Paul - Em càng nhìn càng thèm chúng thôi.

Sophie - Em chỉ muốn hái một trái thôi mà. Điều đó không làm em chậm bước lắm đâu.

Anh hãy ở lại với em, chúng ta sẽ cùng ăn trái dâu.

Paul - Không, anh không muốn không vâng lời.

Sophie - Vậy anh cứ làm điều gì anh thích, đồ nhát gan. Còn em, những trái dâu chúng ta vừa.mới trông thấy chiếm vị trí hàng đầu, em sẽ ăn vài trái.

Paul - Tôi không phải là đồ nhát gan đâu, thưa cộ Còn cô, cô là một con bé không vâng lời và là một cô bé tham ăn. Cô cứ tha hồ đi lạc trong rừng nếu cô muốn. Tôi thì tôi thích vâng lời dì tôi hơn.

Paul tiếp tục bước theo bà de Réan đang sải bước khá nhanh. Ngay sau đó Sophie trông thấy những trái dâu cũng hấp dẫn như những trái trước.

Cô nếm thử một trái, thấy nó ngon tuyệt rồi trái thứ nhì, trái thứ ba. Cô ngồi xổm xuống để hái được dễ dàng và nhanh hơn. Thỉnh thoảng cô đưa mắt nhìn mẹ và anh Paul. Họ đang đi ngày càng xa cô.

Những con chó có vẻ lo âu, chúng chạy về phía trước. Rồi chúng quay trở lại, cuối cùng chúng xúm lại gần đến nỗi bà de Réan cảm thấy được có điều gì đó khiến chúng hoảng sợ, và xuyên qua cành lá bà nhận ra trong khu rừng có những con mắt sáng quắc và hung dữ. Đồng thời bà nghe tiếng lá khô, tiếng cành cây gãy. Khi quay lại để nhắc bọn trẻ đi lên trước bà, bà khiếp vía khi chỉ thấy có mình Paul.

- Sophie đâu? - Bà kêu lên.

Paul - Nó muốn ở lại phía sau để ăn những trái dâu, dì ạ.

Bà De Réan - Con bé khốn khổ! Nó đã làm gì vậy kia chứ! Chúng ta bị chó sói theo phía sau. Phải quay lại cứu nó thôi.

Bà de Réan dẫn theo bầy chó và chú bé Paul đáng thương đang hãi hùng, chạy tìm nơi Sophie đang có mặt. Bà thấy cô từ xa, đang lặng lẽ ngồi ăn giữa đám dâu tây. Bỗng nhiên hai con chó trong bầy cất tiếng tru rên rỉ và phóng về phía Sophie.

Cùng lúc, một con chó sói to tướng, mắt sáng rực, mõm há rộng, đang thò đầu ra khỏi những thân cây một cách thận trọng. Thấy hai con chó chạy tới, nó ngập ngừng một chút, tin rằng có đủ thời gian để lôi Sophie vào rừng ăn thịt, nó thực hiện một cú nhảy phi thường và xông vào cô. Những tiếng thét kinh hoàng của bà de Réan và của Paul đã kích động hai con chó càng tăng tốc độ và xông vào con chó sói trong lúc nó đã ngoạm được váy lót của Sophie để lôi cô vào rừng. Bị chó cắn, con chó sói buông Sophie ra và bắt đầu một trận chiến khủng khiếp với lũ chó nhà. Tình thế của hai con chó nhà trở nên thật nguy hiểm vì hai con chó sói khác cũng đang xông vào. Nhưng hai con chó nhà chiến đấu dũng mãnh đến nỗi không lâu sau ba con chó sói đã phải lủi trốn. Hai con chó, mình mẩy đầy máu và vết thương, đến liếm tay bà de Réan và tay bọn trẻ từ nãy giờ vẫn run rẩy trong lúc cuộc chiến xảy ra. Nắm chặt tay bọn trẻ, bà de Réan lại tiếp tục đi và được những người bảo vệ dũng cảm bao quanh.

Bà de Réan không hé răng với Sophie một lời nào. Cô đi một cách khổ sở vì đôi chân cứ run bắn lên. Cậu bé Paul đáng thương thì nhợt nhạt và cũng run rẩy không khác gì Sophiẹ Họ đến bên một dòng suối.

- Chúng ta hãy dừng ở đây. - Bà de Réan nói. - Chúng ta phải uống chút nước mát này để lấy lại bình tĩnh sau cơn hãi hùng vừa qua.

Bà de Réan cúi xuống dòng suối, uống vài ngụm và vẩy nước lên mặt, lên hai tay. Bọn trẻ cũng làm theo như vậy. Bà de Réan giúp họ nhúng đầu vào nước mát. Họ cảm thấy tươi tỉnh lại và cơn sợ hãi cũng dịu đi.

Những con chó tội nghiệp cũng phóng xuống nước. Chúng uống, liếm rửa các vết thương. Chúng lăn lộn trong nước, chỉ chịu ngừng khi đã cọ rửa xong xuôi và tỉnh táo lại.

- Sophie, - bà de Réan nói, - con có thấy rằng mẹ có lý khi cấm con dừng bước lại không?

Sophie - Dạ, đúng mẹ ạ. Con xin lỗi mẹ. Anh Paul, em rất hối hận vì đã gọi anh là kẻ nhát gan.

Bà De Réan - Kẻ nhát gan! Con đã gọi anh là kẻ nhát gan à? Con có biết rằng khi mẹ và Paul chạy về phía con, chính nó đã chạy trước không? Con có thấy khi lũ chó sói tới giúp bạn chúng, thì Paul, đã dùng một cây gậy lượm được trong lúc chạy đến, nhào vô đón đường để cản chúng, và chính mẹ đã kéo Paul, giữ nó lại bên con để ngăn cản nó lao vào giúp đàn chó không?

Sophie nhào tới ôm cổ Paul hôn cậu mười lần và nói: "Cám ơn anh Paul tốt bụng của em, anh Paul thân mến của em, em sẽ mãi mãi yêu anh bằng tất cả trái tim em." Khi họ về tới nhà, mọi người đều kinh ngạc trước khuôn mặt nhợt nhạt của họ và chiếc áo dài của Sophie bị chó sói cắn rách nát.

Bà de Réan kể lại cuộc phiêu lưu khủng khiếp của họ: ai cũng hết lời ca ngợi Paul về sự vâng lời và về lòng can đảm của cậu, ai cũng chê trách Sophie và người nào cũng ngưỡng mộ sự dũng cảm.của bầy chó. Chúng được vuốt ve trìu mến và được ăn một bữa tối ra trò.

Ngày hôm sau, bà de Réan tặng Paul một bộ trang phục chiến binh Zuavơ. Paul cực kỳ sung sướng, cậu diện nó ngay và chạy thẳng vào phòng Sophie. Sophie kêu rú lên kinh hoàng khi thấy một người Thổ Nhĩ Kỳ đầu bịt khăn, kiếm trong tay, thắt lưng giắt súng ngắn đột ngột bước vào.

Paul bật cười và nhảy cẫng lên. Sophie nhận ra Paul và phải công nhận là trông cậu rất đẹp trai trong bộ quân phục.

Sophie không bị phạt vì tội không vâng lời.

Mẹ cô nghĩ cô đã bị trừng phạt khá đủ bởi sự hãi hùng cô đã phải trải qua, và bởi vì thế chắc hẳn cô sẽ không bao giờ dám tái phạm nữa.
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ


[CENTER]NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.

http://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gif
Xalo Web (http://www.xaloweb.com/) | Xalo VietNam (http://www.xalovietnam.com/) | Vn Central (http://www.vncentral.com/) |

http://vntruyen.com/images/buttons/quote.gif (http://vntruyen.com/newreply.php?do=newreply&p=15234)
quyn zinh depView Public Profile (http://vntruyen.com/member.php?u=29886)Send a private message to quyn zinh dep (http://vntruyen.com/private.php?do=newpm&u=29886)Find all posts by quyn zinh dep (http://vntruyen.com/search.php?do=finduser&u=29886)






#14 (http://vntruyen.com/showpost.php?p=15235&postcount=14)
http://vntruyen.com/images/statusicon/post_old.gif 08-26-2009, 01:35 AM
[B][SIZE=5]quyn zinh dep (http://vntruyen.com/member.php?u=29886) http://vntruyen.com/images/statusicon/user_offline.gif
Super Moderator
Join Date: Jul 2009
Posts: 985


http://vntruyen.com/images/icons/icon1.gif
Chương 14: Cái má bị cào

Sophie hay nổi nóng, đó là một khuyết điểm mới mà chúng tôi chưa nói tới.

Một hôm, cô bày trò vui bằng cách tô màu một trong những tập ảnh của mình. Còn Paul, anh họ của cô cắt những tấm thiếp. Cả hai cô cậu đang ngồi đối mặt nhau qua chiếc bàn con của họ. Khi động đậy đôi chân, Paul làm cho chiếc bàn lắc lư.

- Anh hãy chú ý coi nào. - Sophie sốt ruột bảo cậu. - Em không tô được.

Paul để ý chừng trong mấy phút, rồi cậu quên bẵng đi và lại bắt đầu làm rung bàn.

- Anh thật không chịu nổi, anh Paul à! - So-phie kêu lên. - Em đã nói là anh đang cản trở việc tô màu của em.

Paul - à! Mặc kệ! Với những điều tệ hại em đang làm thì anh không có gì phải ngượng cả..Sophie - Em biết anh không ngượng bao giờ.

Paul, chế giễu. - Đôi chân anh không thích ở yên. Chúng luôn động đậy dù anh không muốn.

Sophie, tức giận. - Em sẽ cột đôi chân chán ngắt của anh lại bằng một sợi dây.

Paul - Em cứ thử đi. Em sẽ thấy đôi bàn chân ở đầu hai chân anh chúng biết làm gì.

Sophie - Anh định cho em mấy cái đá phải không, đồ hung dữ?

Paul - Chắc chắn, nếu em cho anh những cái đấm.

Giận cành hông, Sophie tạt nước vào mặt Paul.

Đến lượt mình cũng cáu tiết, cậu đạp bàn làm tất cả các thứ trên đó đổ nhào. Sophie xông vào Paul, cào mặt cậu mạnh đến nỗi má cậu chảy máu. Paul không thích đánh Sophie nên bỏ chạy. Sophie cuối cùng cũng dịu đi. Khi cơn giận qua đi, cô lại nhớ Paul đã liều mạng sống của mình để bảo vệ cô trước những con chó sói.

- Paul đáng thương! - Cô nghĩ. - Mình ác với anh ấy làm sao!

Sau vài phút nghĩ ngợi, cô đứng dậy đến gõ cửa căn phòng nơi Paul đang nấp thật nhẹ nhàng.

Cô gọi, giọng rất từ tốn: "Paul! Paul!" Nhưng Paul không đáp. "Paul! - Cô gọi tiếp, vẫn với giọng dịu dàng. - Anh Paul thân mến, anh hãy tha lỗi cho em, em rất tiếc đã nổi nóng như vậy. Anh Paul, em bảo đảm với anh rằng em sẽ không làm vậy nữa." Cánh cửa từ từ hé mở, Paul thò đầu ra. Cậu nhìn Sophie dè chừng.

- Em không còn giận nữa chứ? Đúng không?

- Cậu hỏi cô.

- Ồ không! Không, chắc chắn mà, anh Paul thân mến. - Sophie đáp. - Em rất buồn vì mình đã quá hung dữ.

Paul mở hẳn cánh cửa và Sophie ngước mắt lên, trông thấy mặt Paul đầy những vết cào. Cô kêu lên một tiếng và nhào tới ôm cổ Paul.

Sophie cùng với Paul chạy tìm một thau nước.

Nhưng dù cậu có ngâm khuôn mặt trong thau, cọ rửa và lau chùi cũng vô ích, những dấu cào vẫn còn trên má. Sophie rất buồn.

- Rồi mẹ sẽ nói sao đây? - Cô lo lắng. - Mẹ sẽ giận em và trừng phạt em.

Là cậu bé tốt bụng, Paul không biết tính sao cho Sophie khỏi bị mắng..- Anh không thể nói rằng anh té trong bụi gai. - Cậu nói. - Vì nó có vẻ không thật... Nhưng mà được, em đợi xem, em sẽ thấy.

Thế là Paul vừa đi vừa chạy. Sophie theo cậu.

Họ vào cánh rừng nhỏ gần nhà. Paul đi về phía một bụi cây nhựa ruồi, xông vào đó và tìm cách lăn lộn để những mũi lá cào xước mặt cậu. Cậu đứng dậy khi đã bị trầy da nhiều hơn trước.

Sophie bật khóc khi trông thấy khuôn mặt đáng thương đầm đìa máu đó. Cô buồn quá đỗi.

- Chính em, - cô nói, - là nguyên do tất cả mọi điều. Vì để em khỏi bị phạt mà anh đã tự làm trầy da anh còn hơn là em đã làm trong cơn nóng giận. Ôi anh Paul thân mến! Em yêu anh làm sao!

- Chúng ta hãy về nhà mau để còn rửa mặt cho anh. - Paul dặn. - Em đừng lộ vẻ buồn, Sophie đáng thương của anh. Anh chỉ yêu cầu em một điều là đừng nói em đã cào anh. Nếu em nói vậy, anh sẽ buồn lắm và có lẽ anh sẽ không có được sự đền bù xứng đáng cho những mũi lá nhựa ruồi của anh. Em có hứa với anh điều đó không?

- Dạ. - Sophie vừa nói vừa hôn Paul. - Em sẽ làm mọi điều anh muốn.

Họ trở về phòng và Paul lại dầm mặt trong nước.

Khi họ vào phòng khách, các bà mẹ đang có mặt ở đây đều kêu thét lên kinh hãi khi trông thấy khuôn mặt trầy trụa và phị ra của cậu bé Paul đáng thương.

- Con làm sao ra nông nỗi này? - Bà d'Aubert hỏi. - Paul tội nghiệp của mẹ, chừng như con đã lăn lộn trong các bụi gai vậy.

Paul - Đúng là điều đó đã xảy ra với con, mẹ ạ. Trong lúc chạy chơi con đã ngã vào một bụi cây nhựa ruồi, và khi cựa quậy để đứng dậy mặt và hai tay con đã bị trầy trụa.

Bà d'Aubert - Con vụng về quá. Lẽ ra con phải đứng dậy thật nhẹ nhàng.

Bà De Réan - Lúc ấy con ở đâu, Sophie?

Lẽ ra con phải giúp anh đứng dậy chứ.

Paul - Nó chạy sau con dì ạ. Nó không tới kịp.

Bà d'Aubert dẫn Paul đi thoa thuốc mỡ dưa chuột lên các vết trầy.

Còn lại Sophie, và mẹ cô đang chú ý quan sát cộ.Bà De Réan - Tại sao con buồn, hở So-phie?

Sophie, mắt đầy lệ, giọng run run. - Không có gì đâu, mẹ ạ, con không có gì đâu.

Bà De Réan - Con thật rõ là, ngay khi con nói với mẹ là con không có gì, con đã chực khóc.

Sophie, bật khóc nức nở. - Con không thể...

nói với me... Con đã hứa với anh Paul...

Bà De Réan, kéo Sophie lại gần. - Con hãy nghe đây, Sophie, nếu Paul làm điều gì bậy, con không nên giữ lời hứa. Mẹ sẽ không mắng Paul đâu, mẹ cũng sẽ không nói điều đó với mẹ của Paul. Nhưng mẹ muốn biết điều gì làm con buồn, điều gì khiến con phải khóc to đến vậy, và con phải nói cho mẹ biết điều đó.

Sophie giấu mặt trong hai đầu gối của bà de Réan.

Cuối cùng Sophie nói:

- Anh Paul không làm điều gì bậy, mẹ ạ. Trái lại, anh ấy rất tốt và anh ấy đã làm một điều thật tốt. Chỉ có con mới hung dữ, chính vì để tránh cho con khỏi bị mắng và bị phạt mà anh ấy đã lăn lộn trong bụi cây nhựa ruồi.

Càng lúc càng ngạc nhiên, bà de Réan gặng hỏi Sophiẹ Cuối cùng cô kể cho bà nghe tất cả những gì đã xảy ra giữa cô và Paul.

- Cậu bé Paul tuyệt vời! - Bà de Réan kêu lên.

- Nó có một tâm hồn cao thượng xiết bao! Còn con, Sophie đáng thương của mẹ, con vẫn chỉ buông thả theo những cơn giận dữ của con và con vẫn bội bạc với lòng tốt, sự khoan dung lượng thứ của anh Paul.

Sophie - Ôi! Đúng là vậy thật mẹ ạ, con đã thấy rõ tất cả điều đó, từ đây về sau, con sẽ không bao giờ nổi giận với anh Paul nữa.

Bà De Réan - Mẹ sẽ không thêm một lời trách mắng lẫn một hình phạt nào vào những gì trái tim con đã phải chịu đựng. Vả chăng con đã tỏ ra chân thành, con đã thú thật mọi chuyện mặc dù con có thể che giấu tất cả: tốt lắm, mẹ tha thứ cho con..
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ


[CENTER]NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.

http://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gif
Xalo Web (http://www.xaloweb.com/) | Xalo VietNam (http://www.xalovietnam.com/) | Vn Central (http://www.vncentral.com/) |

http://vntruyen.com/images/buttons/quote.gif (http://vntruyen.com/newreply.php?do=newreply&p=15235)
quyn zinh depView Public Profile (http://vntruyen.com/member.php?u=29886)Send a private message to quyn zinh dep (http://vntruyen.com/private.php?do=newpm&u=29886)Find all posts by quyn zinh dep (http://vntruyen.com/search.php?do=finduser&u=29886)






#15 (http://vntruyen.com/showpost.php?p=15236&postcount=15)
http://vntruyen.com/images/statusicon/post_old.gif 08-26-2009, 01:35 AM
[B][SIZE=5]quyn zinh dep (http://vntruyen.com/member.php?u=29886) http://vntruyen.com/images/statusicon/user_offline.gif
Super Moderator
Join Date: Jul 2009
Posts: 985


http://vntruyen.com/images/icons/icon1.gif
Chương 15: E'lisabeth

Một hôm Sophie ngồi trong chiếc ghế bành nhỏ của mình. Cô không làm gì mà chỉ trầm tư nghĩ ngợi.

- Con đang nghĩ gì vậy? - Mẹ cô hỏi.

Sophie - Con đang nghĩ tới E'lisabeth Cléneau.

Bà De Réan - Con nghĩ tới nó về chuyện gì?

Sophie - Đó là vì hôm qua con để ý thấy bạn ấy có một vết trầy nơi cánh tay và khi con hỏi tại sao bị trầy da, bạn ấy đã nói rất nhỏ: "Bạn im đi. Đó là để phạt mình đấy." Con đang cố tìm hiểu điều bạn ấy muốn nói với con.

Bà De Réan - Mẹ sẽ giải thích cho con nghe, vì mẹ cũng để ý tới vết trầy đó và mẹ bạn ấy đã kể cho mẹ nghe tại sao bạn ấy đã tự gây cho mình như vậy. Con lắng nghe nhé, đây là một nét đẹp của E'lisabeth.

Sophie xích chiếc ghế bành nhỏ của mình lại gần mẹ để nghe rõ hơn.

Bà De Réan - Con biết đấy E'lisabeth rất tốt, nhưng thỉnh thoảng nó lại nổi hung lên. (So-phie sụp mắt xuống). Thậm chí có lần nó còn đánh chị vú của mình. Sau đó nó rất hối hận vì chuyện đó, nhưng nó chỉ biết suy nghĩ sau khi mọi việc đã xảy ra rồi. Hôm kia, nó ủi mấy chiếc áo dài cho con búp bê của mình. Chị vú cho bàn ủi vào lửa. E'lisabeth chán vì không được tự tay mình nung bàn ủi. Chị vú luôn ngăn nó mỗi khi nó lén cho bàn ủi vào lửa. Cuối cùng nó cũng tìm ra cách tới gần lò sưởi và khi nó sắp sửa đặt bàn ủi lên, chị vú trông thấy, liền lấy lại cái bàn ủi và bảo:

- E'lisabeth, vì cô không nghe lời nên tôi lấy lại bàn ủi và cất vào tủ.

- Con muốn chiếc bàn ủi của con! - E'lisabeth kêu lên. - Con muốn chiếc bàn ủi của con!

- Không đâu, cô sẽ không có chiếc bàn ủi nào hết.

- Louise độc ác, trả lại bàn ủi cho con. - E'lisabeth gào to trong cơn giận dữ.

- Cô sẽ không có bàn ủi, đây này, chúng đã được cất kỹ rồi. - Louise khẳng định và rút chìa khóa tủ.

Điên tiết, E'lisabeth giật cái chìa khóa trong tay chị vú, nhưng không được. Thế rồi trong cơn giận dữ, nó cào cấu hai bàn tay của chị vú mạnh đến nỗi bị trầy da và chảy máu. Trông thấy máu, E'lisabeth rất hối hận, nó xin lỗi Louise, nó hôn và thấm nước rửa cánh tay cho chị. Thấy nó đau khổ, Louise cam đoan với nó rằng cánh tay bị trầy không làm chị đau đớn.

- Không, không, - e'lisabeth vừa nói vừa khóc, - vú hãy làm trầy da cánh tay con như con đã làm trầy da cánh tay vú đi. Con phải chịu đựng điều vú đã chịu đựng.

Tất nhiên chị vú không làm điều E'lisabeth yêu cầu. Từ đó đến tối nó cư xử thật dịu dàng và đi ngủ thật ngoan ngoãn. Hôm sau, khi thức giấc, chị vú trông thấy máu giây trên khăn trải giường của E'lisabeth, và khi nhìn cánh tay của nó, chị thấy những vết trầy khủng khiếp.

- Ai làm cô bị thương như vậy, cô bé đáng thương của vú? - Chị kêu lên.

- Chính con, vú à, - E'lisabeth đáp. - Để phạt tội con đã cào vú hôm qua. Con đã tự cào vào cánh tay đến chảy máu.

Động lòng, chị vú ôm hôn E'lisabeth.

Giờ đây con đã hiểu điều E'lisabeth nói với con rồi chứ?

Sophie - Dạ, con hiểu, mẹ ạ. Con nghĩ bạn ấy sẽ không bao giờ nóng giận nữa, vì bạn ấy hiểu đó là điều không tốt.

Bà De Réan, mỉm cười. - Có phải con không bao giờ làm điều mà con biết là xấu không?

Sophie, lúng túng. - Nhưng con còn nhỏ hơn bạn ấy mà, mẹ.

Bà De Réan - Điều đó không có gì khác biệt lắm. Con hãy nhớ lại cơn nóng giận của con đối với anh Paul dễ thương của con.

Sophie - Đúng đó, mẹ. Nhưng con tin rằng con sẽ không còn như vậy đâu.

Bà De Réan - Mẹ hy vọng con sẽ làm được điều đó, Sophie ạ.
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ


[CENTER]NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.

http://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gif
Xalo Web (http://www.xaloweb.com/) | Xalo VietNam (http://www.xalovietnam.com/) | Vn Central (http://www.vncentral.com/) |

http://vntruyen.com/images/buttons/quote.gif (http://vntruyen.com/newreply.php?do=newreply&p=15236)
quyn zinh depView Public Profile (http://vntruyen.com/member.php?u=29886)Send a private message to quyn zinh dep (http://vntruyen.com/private.php?do=newpm&u=29886)Find all posts by quyn zinh dep (http://vntruyen.com/search.php?do=finduser&u=29886)






#16 (http://vntruyen.com/showpost.php?p=15237&postcount=16)
http://vntruyen.com/images/statusicon/post_old.gif 08-26-2009, 01:35 AM
[B][SIZE=5]quyn zinh dep (http://vntruyen.com/member.php?u=29886) http://vntruyen.com/images/statusicon/user_offline.gif
Super Moderator
Join Date: Jul 2009
Posts: 985


http://vntruyen.com/images/icons/icon1.gif
Chương 16: Mứt trái cây

Sophie cùng với Paul đi dạo về. Ở phòng ngoài, một người đàn ông có vẻ như là một người điều khiển xe thổ mộ, trên tay cầm một cái gói đang đứng đợi.

- Ông đợi ai, thưa ông? - Paul lễ phép hỏi.

Người đàn ông - Tôi đợi bà de Réan, cậu ạ. Tôi có một cái gói cần giao cho bà ấy.

Sophie - Của ai gửi ạ?

Người đàn ông - Tôi không biết, thưa cô, tôi vừa xuống xe thổ mộ. Cái gói được gửi từ Paris.

Sophie - Nhưng có gì trong cái gói đó?

Người đàn ông - Tôi nghĩ đây là mứt trái cây và bột trái mơ. Ít ra chúng cũng được ghi như vậy trên cuốn sổ của chiếc xe thổ mộ.

Mắt Sophie sáng lên. Cô thè lưỡi liếm môi.

"Chúng ta hãy báo cho mẹ biết." - Cô nói.

Lát sau, mẹ cô tới, trả tiền cước gói hàng và mang vào phòng khách. Sophie và Paul theo chân bà.

Họ ngỡ ngàng khi thấy bà de Réan đặt cái gói trên bàn và quay về bàn của mình để viết tiếp.

Sophie và Paul nhìn nhau đau khổ.

- Anh hãy nói với mẹ mở nó ra đi. - Sophie thì thầm.

Paul, nói khẽ. - Anh không dám.

Sophie, thì thầm. - Anh hỏi xem mẹ có cần chúng ta tránh cho mẹ phải nhọc công mở cái gói hay không.

Bà De Réan - Mẹ nghe rõ những gì tụi con nói, Sophie à. Dối trá là một điều thật xấu xa. Thật ra là vì tò mò và vì tham ăn mà con muốn mở cái gói đó. Nếu con thẳng thắn nói với mẹ: "Thưa mẹ, con muốn trông thấy những quả mứt trái cây, mẹ hãy cho phép con tháo cái gói đó ra", có thể mẹ sẽ cho phép con làm điều đó.

Nhưng giờ thì mẹ cấm con đụng tới nó.

Không hài lòng, Sophie đi về phòng.

Sophie - Khi em nói với anh, tại sao anh không làm chuyện đó ngay? Anh luôn luôn muốn.tỏ ra ngoan ngoãn và anh chỉ toàn làm những chuyện ngu ngốc.

Paul - Anh không làm những chuyện ngu ngốc. Em nói vậy bởi em giận dữ vì không được ăn mứt trái cây.

Sophie - Hoàn toàn không đúng, thưa ngài, tôi chỉ giận dữ với ngài thôi, bởi vì ngài luôn luôn làm cho tôi bị mắng.

Paul - Cả cái hôm em cào anh nữa chứ.

Sophie xấu hổ, đỏ mặt và im bặt. Mãi một hồi lâu họ vẫn không nói gì với nhau. Sophie rất muốn xin lỗi Paul, nhưng lòng tự ái ngăn cản cô lên tiếng trước. Paul không còn giận Sophie, nhưng cậu không biết phải bắt đầu câu chuyện bằng cách nào. Cuối cùng cậu tìm ra một cách thật khéo.

Cậu đu đưa người trên chiếc ghế dựa và nghiêng mình đến nỗi cậu té ập xuống. Sophie vội vàng chạy tới để giúp cậu đứng dậy.

- Anh tự làm anh đau, anh Paul đáng thương.

- Cô nói.

Paul - Không, trái lại.

Sophie, mỉm cười. - A! Trái lại. Điều này cũng hơi buồn cười đấy.

Paul - Đúng! Vì cái té của anh đã chấm dứt cuộc cãi nhau của chúng ta.

Sophie hôn Paul. - Anh Paul thân mến, vậy anh cố ý té đó à? Anh có đau không?

Paul - Không, làm sao em nghĩ người ta có thể đau khi té từ cái ghế thấp đến vậy được chứ? Bây giờ chúng ta đi chơi đi.

Họ vừa đi vừa chạy. Khi băng qua phòng khách, họ thấy cái gói vẫn còn cột dây.

Sau bữa ăn tối, bà de Réan gọi bọn trẻ.

- Cuối cùng chúng ta sẽ mở cái gói trứ danh. - Bà nói. - Và thưởng thức những loại mứt trái cây của chúng ta. Paul, cháu hãy tìm cho dì con dao để cắt dây.

Bà de Réan cắt dây, tháo những lớp giấy bọc và nhìn thấy mười hai hộp mứt trái cây và bột trái mơ.

- Chúng ta hãy thưởng thức xem chúng có ngon không. - Bà nói. - Sophie, con lấy hai hộp, con hãy chọn những hộp con thích nhất.

Sophie hơi ngập ngừng, cô xem xét những hộp lớn nhất. Cuối cùng cô quyết định chọn một lê và một mơ. Paul chọn một mận và một bạch chỉ. Khi mọi người đã lấy xong, người mẹ đóng hộp, mang nó vào phòng và đặt lên một cái kệ.

Khi quay trở lại, bà de Réan nói với Sophie và Paul là bà phải đi thăm nhà hàng xóm.

- Các con hãy vui chơi trong lúc mẹ vắng nhà.

Bà vừa hôn hai đứa vừa bước lên xe với ông bà d'Aubert và ông Réan.

Chỉ còn lại hai cô cậu, họ chơi rất lâu trước nhà. Sophie liên tục nói về món mứt trái cây.

- Em tức, - cô tiếc rẻ, - đã không lấy bạch chỉ lẫn mận. Chắc phải ngon lắm.

- Đúng, rất ngon. - Paul đáp. - Nhưng ngày mai em có thể ăn chúng, thôi đừng nghĩ tới chúng nữa.

Họ tiếp tục trò chơi. Theo sáng kiến của Paul, họ đào một cái bể cạn và đổ đầy nước, nhưng họ phải làm lại mãi, bởi họ càng đổ đất càng hút nước. Cuối cùng Paul bị trượt trên đất bùn và lật nhào một cái thùng làm nước tưới đầy hai chân.

- Lạnh quá! - Cậu kêu lên. - Anh bị ướt hết rồi, anh phải đi thay giày, vớ và quần. Em hãy đợi anh ở đây, anh sẽ trở lại trong một khắc đồng hồ.

Sophie ở lại bên bể cạn, vỗ vỗ nước bằng cái bay nhỏ của cộ Không biết cô đang nghĩ gì nhỉ?

Sophie vẫn nghĩ tới món mứt trái cây, cô tiếc là đã không thưởng thức được tất cả các loại.

- Ngày mai, - cô nghĩ, - mẹ sẽ cho mình ăn nữa. Mình sẽ không có thì giờ để chọn lựa kỹ càng. Nếu được nhìn chúng trước, mình sẽ để ý tới những trái mình sẽ chọn vào ngày mai...

Thế là Sophie chạy vào phòng mẹ và tìm cách với cái hộp nhưng cô không thể và không biết phải làm cách nào.

- Mình ngốc làm sao! Mình sẽ đẩy chiếc ghế dựa lại gần và leo lên đó!

Sophie kéo và đẩy chiếc ghế dựa nặng trịch tới gần cái kệ, leo lên, với cái hộp, mở nó ra và nhìn một cách thèm thuồng những trái mứt xinh xinh. Ngày mai mình sẽ lấy trái nào đây? - Cô tự hỏi. Cô không thể quyết định được, mà chỉ tý nữa thôi Paul sẽ trở lại.

- Anh ấy sẽ nói gì khi trông thấy mình ở đây?

Anh ấy có thể sẽ nghĩ rằng mình ăn cắp những trái mứt dù mình chỉ nhìn chúng thôi... Mình có một ý kiến hay: nếu mình chỉ nhấm nháp một miếng nhỏ xíu của từng trái thôi, mình sẽ biết trái nào ngon nhất, và chẳng có ai thấy gì, bởi mình chỉ cắn ít thôi mà. Sophie cắn nhẹ một miếng bạch chỉ, một miếng mơ, rồi một miếng mận, rồi một miếng thanh yên, nhưng cô không cương quyết hơn trước.

- Mình phải bắt đầu lại. - Cô nói.

Cô lại bắt đầu gặm, và lại bắt đầu nhiều lần nữa, đến nỗi trong hộp gần như không còn gì.

Cuối cùng cô cũng nhận ra điều đó, nên rất lấy làm kinh hãi.

- Chúa ơi, Chúa ơi! Mình đã làm gì? - Cô bối rối. - Mình chỉ muốn nếm thử thôi mà, hầu như mình đâu có ăn. Mẹ sẽ nhận ra điều này ngay khi mẹ mở cái hộp, mẹ sẽ đoán đây chính là mình.

Làm sao bây giờ? Nếu mình bảo đây là do những con chuột nhắt? Đúng rồi, sáng nay mình đã trông thấy một con trong hành lang. Mình sẽ nói vậy với mẹ.

Tâm trí hớn hở, Sophie đậy cái hộp, đặt nó trở lại chỗ cũ và rời chiếc ghế bành. Cô chạy trở ra vườn.

Paul - Anh đi khá lâu phải không? Em đã làm gì trong lúc anh không có mặt ở đó?

Sophie - Chẳng làm gì cả, em đợi anh, em chơi nước.

Paul - Nhưng em đã để cái bể cạn hết trơn.

Em đưa cho anh cái bay, để anh vỗ cái đáy một chút cho nó chắc hơn; còn em đi múc nước vào cái chậu gỗ. Cái bay của em quá dính, nó dán vào các ngón taỵ Em đã để cái gì lên đó?

- Không để gì cả. - Sophie đáp. - Không có gì cả. Em không biết tại sao nó dính thế.

Sophie nhanh nhẹn nhúng hai bàn tay của cô vào chậu nước đầy, vì cô vừa nhận ra chúng dính thật.

- Tại sao em cho tay vào chậu nước? - Paul hỏi.

Sophie, lúng túng. - Để xem nó có lạnh không.

Paul, cười. - Em có vẻ buồn cười làm sao từ lúc anh trở lại! Người ta có thể nghi ngờ em vừa làm điều gì bậy.

Sophie, bối rối. - Anh cho em đã làm điều gì bậy nào? Anh luôn luôn có những ý nghĩ buồn cười.

Paul - Trông em giận dữ kìa! Đó chỉ là một lời nói đùa thôi mà.

Sophie nhún vai, bưng chậu nước lên đổ vào cái bể cạn và bị cát hút sạch. Họ chơi như vậy tới.tám giờ. Những chị giúp việc tới tìm và dẫn họ đi. Đã đến giờ ngủ rồi.

Sophie trải qua một đêm có phần không yên.

Cô mơ thấy mình ở gần một khu vườn có hàng rào bao quanh. Khu vườn đầy những hoa và trái trông rất ngon mắt. Cô tìm cách vào đó. Thiên thần lòng lành của cô kéo cô lại phía sau và nói giọng buồn bã: "Đừng vào đó, Sophie, đừng nếm thử những cái trái đó, đừng ngửi những cánh hoa đó. Vườn này là vườn của điều ác. Hãy để ta dẫn con vào khu vườn của điều thiện". "Nhưng mà, - Sophie nói, - con đường tới đó lại đầy sỏi đá, trong khi khu vườn kia phủ đầy một thứ cát mịn, êm chân." - "Đúng, - thiên thần nói, - nhưng con đường lởm chởm sẽ đưa con tới những niềm vui thú. Con đường kia sẽ đưa con tới chốn khổ đau.

Những con người sống ở đó đều hung dữ và ác độc. Thay vì an ủi con, họ sẽ giễu cợt những nỗi khổ đau của con." Sophie ngập ngừng. Cô nhìn khu vườn xinh đẹp đầy hoa trái, những lối đi có bóng cây che, rồi nhìn sang con đường lởm chởm như dài vô tận, cô quay về phía hàng rào đang mở ra trước mắt và đành cam lòng rời khỏi đôi bàn tay thiên thần lòng lành của mình cô bước vào khu vườn. Thiên thần thét gọi cô: "Hãy trở lại, hãy trở lại, Sophiẹ Ta sẽ đợi con tới chết, và bất cứ lúc nào con trở về với ta, ta sẽ đưa con tới vườn vui thú." Sophie không nghe tiếng nói thiên thần lòng lành của cộ Nhiều đứa trẻ xinh xắn ra hiệu cho cô tiến tới. Cô chạy về phía chúng. Chúng vừa vây quanh cô vừa cười và bắt đầu ngắt nhéo cô, lôi kéo, ném cát vào mắt cô.

Tiếp tục bước tới, thấy những cây trĩu nặng những trái đẹp nhất đời, cô hái một trái và nếm thử, nhưng vị của nó đắng và khó chịu. Hơi buồn lòng, Sophie tiếp tục cuộc dạo chơi của mình. Khi đã ở hồi lâu trong khu vườn, nơi mọi thứ đều tệ hại, cô chạy tới hàng rào và thấy thiên thần lòng lành của mình đang dang tay đón cộ Những bước đầu tiên có vẻ khó khăn đối với cô, nhưng cô càng bước tới thì con đường càng trở nên êm dịu, cảnh vật càng tươi mát và dễ chịu. Sắp bước vào khu vườn của điều thiện thì cô tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa. Cô nghĩ rất lâu tới giấc mơ đó. "Mình phải nhờ mẹ, - cô nhủ thầm, - giải thích giấc mơ này cho mình", rồi cô ngủ lại tới hôm sau.

Khi tới phòng mẹ, cô thấy mặt mẹ hơi nghiêm khắc, nhưng giấc mơ đã khiến cô quên đi món mứt quả, và cô bắt đầu kể lại giấc mơ.

Bà De Réan - Con biết nó có ý nghĩa gì không, Sophie? Đó là Thượng đế lòng lành, vốn thấy con không ngoan, báo cho con biết rằng nếu con tiếp tục làm tất cả những điều gì xấu mà lại có vẻ dễ chịu đối với con, con sẽ gặp những chuyện buồn phiền thay vì được những niềm vui thú. Khu vườn đánh lừa đó chính là địa ngục, còn khu vườn của điều thiện chính là thiên đường. Người ta tới đó bằng một con đường lởm chởm, nghĩa là bằng cách nhịn những điều dễ chịu, nhưng bị cấm đoán.

Con đường càng trở nên êm dịu hơn khi người ta càng đi, khi người ta ráng sức để vâng lời, tỏ ra dịu dàng, tốt nết, dần dần người ta quen với chuyện đó đến nỗi không khó khăn gì khi phải vâng lời và tỏ ra tốt nết.

Sophie cựa quậy trên ghế. Cô đỏ mặt, nhìn mẹ. Cô muốn nói. Nhưng cô không thể quyết định điều đó được. Cuối cùng, bà de Réan thấy sự bồn chồn của cô, bà giúp cô bằng cách nói:

- Con có điều gì cần thú thật đây, Sophie.

Con không dám thú thật bởi người ta luôn khổ tâm khi phải thú thật một lỗi lầm. Nào, Sophie, con hãy lắng nghe thiên thần lòng lành của con và hãy mạnh dạn đi vào con đường sỏi đá mà người đã chỉ cho con.

Sophie càng đỏ mặt, cô đưa tay che mặt và, bằng một giọng nói run run, cô thú thật với mẹ là hôm trước cô đã ăn gần như hết hộp mứt trái cây.

Bà De Réan - Làm sao con hy vọng giấu được mẹ điều đó?

Sophie - Con định nói với mẹ là chính những con chuột nhắt đã ăn, mẹ ạ.

Bà De Réan - Có thể mẹ không bao giờ tin điều đó. Con khéo nghĩ, chứ chuột nhắt không biết giở nắp hộp. Lại nữa, chuột nhắt không bao giờ cần kéo chiếc ghế bành lại gần để với tới cái kệ.

Sophie, ngạc nhiên. - Sao! Bộ mẹ thấy con kéo chiếc ghế bành à?

Bà De Réan - Con đã quên dọn nó, đó là điều đầu tiên mẹ trông thấy hôm qua khi về phòng.

Mẹ biết ngay chính là con. Con đã biết điều mà thú thật lỗi lầm của mình, chứ những lời nói dối có thể khiến con bị phạt nghiêm khắc hơn. Để thưởng cho nỗ lực con thực hiện được khi thú thật mọi điều, con sẽ không phải chịu một hình phạt nào khác ngoài việc không được ăn những trái mứt còn lại.

Sophie hôn tay mẹ cô, bà cũng hôn cô. Sau đó cô quay về phòng nơi Paul đang đợi cô để ăn trưa.

Paul - Có chuyện gì vậy, Sophie? Sao mắt em đỏ lên.

Sophie - Vì em đã khóc.

Paul - Tại sao? Có phải dì đã mắng em không?

Sophie - Không, vì em xấu hổ phải thú thật một điều xấu em đã làm hôm qua.

Paul - Điều xấu nào? Anh có thấy gì đâu.

Sophie - Vì em đã giấu anh mà.

Và Sophie kể cho Paul biết cô đã ăn hộp mứt trái cây ra sao sau khi chỉ muốn nhìn chúng và chọn những trái ngon nhất cho ngày hôm sau thôi.

Paul khen Sophie đã dũng cảm thú thật tất cả với mẹ.

- Làm sao mà em có được can đảm đó? - Cậu hỏi.

Thế là Sophie kể cho cậu nghe về giấc mơ của cô, và mẹ cô đã giải thích nó ra sao. Từ hôm đó, Paul và Sophie thường nói về giấc mơ đã giúp họ trở nên vâng lời và ngoan ngoãn đó.
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ


[CENTER]NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.

http://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gif
Xalo Web (http://www.xaloweb.com/) | Xalo VietNam (http://www.xalovietnam.com/) | Vn Central (http://www.vncentral.com/) |

http://vntruyen.com/images/buttons/quote.gif (http://vntruyen.com/newreply.php?do=newreply&p=15237)
quyn zinh depView Public Profile (http://vntruyen.com/member.php?u=29886)Send a private message to quyn zinh dep (http://vntruyen.com/private.php?do=newpm&u=29886)Find all posts by quyn zinh dep (http://vntruyen.com/search.php?do=finduser&u=29886)






#17 (http://vntruyen.com/showpost.php?p=15241&postcount=17)
http://vntruyen.com/images/statusicon/post_old.gif 08-27-2009, 12:59 AM
[B][SIZE=5]quyn zinh dep (http://vntruyen.com/member.php?u=29886) http://vntruyen.com/images/statusicon/user_offline.gif
Super Moderator
Join Date: Jul 2009
Posts: 985


http://vntruyen.com/images/icons/icon1.gif
Chương 17: Con mèo và con chim sẻ ức đỏ

Một bữa nọ, Sophie và Paul đi dạo với chị vú. Họ trở về thật êm đềm. Khi thì họ leo lên một cái cây, khi thì họ trốn trong các bụi cây.

Sophie bỗng nghe có tiếng meo meo thật nhỏ, thật yếu ớt, ai oán khi đang chạy trốn để Paul tìm cô.

Sophie sợ hãi, cô bước ra khỏi chỗ núp.

- Paul, - cô nói, - chúng ta hãy gọi vú đi. Em nghe trong bụi cây sát bên em có tiếng meo meo nhỏ, như của một con mèo.

Paul - Tại sao phải gọi vú vì chuyện đó?

Tự chúng ta hãy đi xem đó là chuyện gì.

Sophie - Ồ không! Em sợ lắm.

Paul, cười. - Sợ! Sợ cái gì chứ? Chính em nói có một tiếng kêu nhỏ thôi mà.

Sophie - Em không biết. Đó có thể là một con rắn, một con chó sói con..Paul, cười. - Ha! Ha! Ha! Một con rắn kêu.

Chuyện này mới đó! Và một con sói con cất lên một tiếng kêu nhỏ đến nỗi anh không nghe thấy!

Sophie - Kìa, có tiếng kêu đó! Anh nghe thấy không?

Paul lắng nghe và quả nhiên có tiếng meo meo yếu ớt từ một bụi cây vẳng ra. Cậu chạy tới đó bất chấp những lời van cầu của Sophie.

- Một con mèo nhỏ đáng thương có vẻ bị bệnh. - Cậu kêu lên sau một hồi tìm kiếm. - Em hãy đến xem nó khốn khổ làm sao.

- Phải gọi vú. - Sophie nói. - Để vú mang nó đi. Chú mèo con khốn khổ đáng thương, chú đang run rẩy quá đỗi!

- Chú ốm yếu làm sao! - Paul nói.

Họ gọi chị vú đang theo họ từ xạ Khi chị đến, họ chỉ cho chị thấy chú mèo con và yêu cầu chị mang nó đi.

Chị vú - Nhưng làm sao mang nó đi đây?

Chú mèo ướt đẫm và dơ bẩn đến nỗi vú không thể ôm nó trong tay.

Sophie - Kìa, vú, vú hãy để nó trên lá.

Paul - Hoặc trong khăn tay của con thì hơn.

Chú sẽ khá hơn nhiều.

Sophie - Đúng vậy! Chúng ta hãy thử như vậy với khăn tay của em và đặt nó nằm trong khăn tay của anh. Vú sẽ mang nó về.

Chị vú giúp họ thu xếp cho chú mèo con vốn không còn sức để cử động và mọi người vội vã về nhà để cho nó uống sữa.

Sophie với Paul chạy trước tới nhà bếp.

- Hãy cho tụi con một tách sữa nóng, mau lên! - Sophie nói với Jean, người nấu ăn.

- Để làm gì vậy, cổ - Jean đáp.

- Cho một chú mèo con, tụi con đã bắt được trong một bụi cây và nó sắp chết vì đói. Nó đây:

vú đã mang nó về trong một cái khăn tay.

Chị vú đặt chiếc khăn tay xuống đất. Người nấu ăn mang tới một đĩa sữa nóng. Chú mèo nhào tới và uống sạch không để lại giọt nào.

Sophie - A! Chú đã hồi phục rồi đây! Chú đang liếm lông.

Paul - Giá như chúng ta được mang chú vào phòng nhỉ?Người nấu ăn - Cô, cậu à, tôi thì tôi khuyên cô cậu nên để nó trong nhà bếp, trước hết bởi vì nó sẽ khô mau hơn, tiếp đến nó sẽ được ăn ở đây bao nhiêu tùy thích. Cuối cùng bởi vì nó có thể ra ngoài khi nó cần, và như vậy nó sẽ tập ở sạch.

Paul - Đúng đấy. Chúng ta hãy để nó trong nhà bếp đi, Sophie.

Sophie - Nhưng nó sẽ mãi mãi thuộc về chúng ta và em sẽ được thăm nó khi nào em muốn chớ?

Người nấu ăn - Chắc chắn rồi, cô à, cô sẽ thăm nó khi nào cô muốn.

Paul ôm con mèo lên đặt nó trên bếp lò. Hai đứa trẻ để cho nó ngủ và dặn kỹ người nấu ăn để sữa gần nó để nó có thể uống bất luận khi nào nó đói.

Sophie - Chúng ta sẽ gọi con mèo của chúng ta sao đây?

Paul - Gọi nó là Cưng.

Sophie - Ồ không! Gọi vậy thì tầm thường quá. Chúng ta hãy gọi nó là Đẹp thì hơn.

Paul - Nhỡ lớn lên, nó trở nên xấu thì sao?

Sophie - Ừ nhỉ. Nhưng nó phải có một cái tên chớ. Vậy thì gọi nó cách nào đây?

Paul - Em có biết đâu là một cái tên thật đẹp không? Mèo Xinh.

Sophie - à đúng rồi! Như trong truyện Blondinẹ Đúng: chúng ta hãy gọi nó là Mèo Xinh đi.

Hai đứa trẻ chạy tới phòng bà de Réan kể cho bà nghe chuyện chú mèo con và xin bà một cái vòng. Người mẹ đi xem chú mèo và đo vòng cổ chú.

- Mẹ không biết chú mèo đáng thương này có thể sống được không? - Bà nói. - Nó quá ốm yếu đến nỗi hầu như không thể đứng được trên chân của nó.

Paul - Nhưng tại sao nó lại ở trong bụi cây nhỉ? Mèo không sống trong rừng cơ mà.

Bà De Réan - Có thể những đứa trẻ độc ác đã mang nó theo để chơi; sau đó đã ném nó vào bụi cây vì nghĩ rằng nó có thể tự mình trở về nhà.

Sophie - Vậy sao nó không về? Nếu nó khổ thì đúng là lỗi của nó.

Bà De Réan - Nó còn quá nhỏ nên không thể nhớ được đường; hoặc là nó có thể đến từ nơi nào rất xạ Nếu những người độc ác dẫn con đi thật xa và bỏ con tại một góc rừng, con sẽ làm gì đây? Con có tin rằng con có thể một mình tìm lại được đường về của con không?

Sophie - Ồ! Con sẽ không bối rối đâu, mẹ!

Con sẽ đi mãi cho tới khi nào con gặp một ai đó.

Bấy giờ con sẽ nói con tên gì và con sẽ yêu cầu người ta đưa con về.

Bà De Réan - Trước hết, con có thể gặp những người độc ác không muốn đưa con về. Con cũng có thể nói để người ta hiểu con! Nhưng chú mèo đáng thương, nếu nó vào một ngôi nhà, người ta sẽ hiểu được điều gì nó muốn, nơi nào nó ở không? Người ta có thể đuổi nó đi, đánh đập nó, giết chết nó.

Sophie - Nhưng tại sao nó lại ở trong bụi cây đó để rồi suýt chết đói trong đó?

Bà De Réan - Bọn con trai xấu có thể đã ném nó ở đó sau khi đã đánh đập nó. Dù sao nó không ngốc quá khi có mặt ở đó, vì các con đã cứu được nó.

Nóng lòng muốn gặp con mèo của mình, So-phie và Paul không nói gì thêm nữa và trở lại nhà bếp. Họ thấy chú mèo xinh đang say ngủ. Người nấu ăn đã đặt cạnh chú một chén sữa nhỏ. Vậy là không có chuyện gì cần làm cho chú, cô cậu kéo nhau đi chơi trong khu vườn nhỏ của họ.

Mèo Xinh không chết. ít ngày sau chú mạnh trở lại, chú rất khỏe và vui. Càng lớn, chú càng trở nên xinh đẹp, bộ lông trắng dài của chú êm và mịn. Đôi mắt to màu đen sáng như mặt trời.

Chiếc mũi màu hồng tạo cho chú một vẻ dễ thương và trẻ con. Sophie rất thương chú. Paul, thường khi vẫn tới ở vài hôm với Sophie, cũng rất thương chú. Mèo Xinh, chú mèo hạnh phúc nhất. Chú chỉ có một khuyết điểm làm buồn lòng Sophie: chú ác với chim.

Khi mới được ra ngoài, chú đã leo cây tìm tổ chim và ăn những chú chim non chú bắt gặp. Khi Sophie và Paul trông thấy chú trèo cây, họ làm tất cả những gì có thể để buộc chú tụt xuống, nhưng Mèo Xinh không nghe.

Khi Mèo Xinh tụt từ trên cây xuống, chú nhảy xuống đất và ba chân bốn cẳng chạy thoát trước khi Sophie có thể bắt được chú..- Coi chừng đấy, Mèo Xinh! - Cô cậu bảo nó.

- Thượng đế lòng lành sẽ trừng phạt cưng về sự hung dữ của cưng. Một ngày nào đó cưng sẽ gặp chuyện bất hạnh đó.

Mèo Xinh không nghe họ.

Bữa nọ, bà de Réan mang vào phòng khách một con chim xinh xắn trong cái lồng đẹp đẽ vàng rực.

- Hãy nhìn xem, các con, một người bạn gửi cho mẹ con chim sẻ ức đỏ đẹp làm sao. Nó hót cực hay.

Sophie và Paul, cùng nói. - Ồ! Con muốn nghe nó hót.

Bà De Réan - Mẹ sẽ làm cho nó hót.

Nhưng các con đừng lại gần quá, để không làm nó sơ... Chú bé, chú bé. - Bà de Réan vừa tiếp lời vừa nói với con chim sẻ ức đỏ. - Hót đi, bạn của ta, hót đi, bạn của ta, hót đi nào!

Con chim sẻ ức đỏ bắt đầu lắc lư nghiêng đầu sang phải và trái, rồi bắt đầu hót.

Hai cô cậu lắng nghe nó hót, không động đậy, họ hầu như không thở, để không làm cho con chim sẻ ức đỏ sợ. Khi nó hót xong, Paul kêu lên:

- Ồ, dì ơi, nó hót hay quá! Giọng nhỏ nhẹ êm dịu làm sao! Con muốn nghe nó hót hoài không thôi.

- Sau bữa ăn tối, chúng ta lại cho nó hót. - Bà de Réan nói. - Bây giờ nó mệt rồi, nó mới tới sau chuyến đi xạ Chúng ta cho nó ăn. Các con hãy vào vườn mang về cây phiền lộ hay mã đề. Người làm vườn sẽ chỉ cho các con biết chúng ở đâu.

Hai cô cậu chạy ra vườn rau và mang về cây phiền lộ. Họ cho nó vào lồng con chim sẻ ức đỏ, con chim mổ ngay vào cây.

- Bây giờ chúng ta đi ăn tối, các con à. - Bà de Réan nói. - Cha của các con đang đợi chúng ta đấy.

Trong bữa ăn tối, người ta nói nhiều về con chim sẻ ức đỏ xinh xắn.

- Cái đầu đen nhánh, đẹp làm sau! - Sophie nói.

- Cái bụng đỏ xinh làm sao! - Paul nói.

- Và nó hót hay làm sao! - Bà de Réan tiếp lời.

Ngay sau bữa ăn tối, mọi người quay trở lại phòng khách. Hai cô cậu chạy trước. Vừa vào phòng khách, bà de Réan nghe có tiếng thét kinh hoàng. Bà vội vàng chạy đến và thấy hai cô cậu đang chết lặng vì khiếp sợ, tay chỉ vào lồng con.chim sẻ ức đỏ. Từ chiếc lồng, nhiều thanh đã bị bẻ cong và gãy, Mèo Xinh nhảy xuống đất, ngoạm trong mõm con chim sẻ ức đỏ đáng thương vẫn còn đập đập đôi cánh. Đến lượt bà de Réan kêu lên và chạy tới Mèo Xinh để làm cho nó buông con chim. Mèo Xinh chạy trốn dưới một chiếc ghế bành. Ông de Réan lúc đó đã vào, vớ lấy một cái kẹp nhỏ và đập Mèo Xinh một phát.

Nhưng con mèo đã phóng về phía cửa hãy còn mở hé. Ông de Réan đuổi theo nó từ phòng này sang phòng khác, từ hành lang này sang hành lang khác.

Con chim đáng thương không còn kêu, không còn giãy giụa nữa. Cuối cùng ông de Réan tóm được Mèo Xinh bằng cái kẹp. Cú đánh mạnh đến nỗi mõm nó há ra và con chim rơi xuống. Trong lúc con chim sẻ ức đỏ rơi bên này, Mèo Xinh ngã xuống bên kia. Nó co giật mấy cái và không động đậy nữa. Bị cái kẹp đập quá mạnh vào đầu, nó đã chết.

Bà de Réan và hai cô, cậu bé đuổi theo sau, họ tới nơi trong cơn co giật cuối cùng của Mèo Xinh.

- Mèo Xinh, Mèo Xinh đáng thương! - Paul kêu lên.

- Anh yêu, anh đã làm gì rồi! - Bà de Réan thốt lên.

- Anh đã trừng phạt kẻ phạm tội. - Ông de Réan đáp. - Nhưng anh không thể cứu được kẻ vô tội. Con chim sẻ ức đỏ đã chết vì bị con Mèo Xinh hung dữ bóp nghẹt. Con mèo này sẽ không làm hại ai được nữa, bởi anh đã vô tình giết nó.

Sophie không dám nói gì, nhưng cô cay đắng tiếc cho con mèo đáng thương mà cô rất yêu mặc cho những khuyết điểm của nó.

- Em đã nói rõ với nó rồi. - Cô nói với Paul.

- Rằng Thượng đế lòng lành rồi sẽ trừng phạt nó vì sự độc ác của nó với lũ chim. Than ôi! Mèo Xinh đáng thương! Thế là cưng đã chết, vì chính lỗi lầm của cưng!
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ


[CENTER]NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.

http://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gif
Xalo Web (http://www.xaloweb.com/) | Xalo VietNam (http://www.xalovietnam.com/) | Vn Central (http://www.vncentral.com/) |

http://vntruyen.com/images/buttons/quote.gif (http://vntruyen.com/newreply.php?do=newreply&p=15241)
quyn zinh depView Public Profile (http://vntruyen.com/member.php?u=29886)Send a private message to quyn zinh dep (http://vntruyen.com/private.php?do=newpm&u=29886)Find all posts by quyn zinh dep (http://vntruyen.com/search.php?do=finduser&u=29886)






#18 (http://vntruyen.com/showpost.php?p=15242&postcount=18)
http://vntruyen.com/images/statusicon/post_old.gif 08-27-2009, 12:59 AM
[B][SIZE=5]quyn zinh dep (http://vntruyen.com/member.php?u=29886) http://vntruyen.com/images/statusicon/user_offline.gif
Super Moderator
Join Date: Jul 2009
Posts: 985


http://vntruyen.com/images/icons/icon1.gif
Chương 18: Hộp đồ khâu

Khi Sophie trông thấy điều gì khiến cô thèm muốn, cô đòi ngay điều đó. Nếu mẹ cô từ chối, cô đòi nữa và đòi mãi cho tới khi mẹ cô phát chán phải đuổi cô về phòng. Bấy giờ thay vì không nên nghĩ tới chuyện đó nữa, cô lại luôn luôn nghĩ tới nó và lặp đi lặp lại:

- Làm sao để có được điều mình muốn?

Một bữa nọ, mẹ cô gọi cô tới cho xem một hộp đồ khâu xinh xắn mà ông de Réan vừa gửi từ Paris về. Chiếc hộp bằng đồi mồi dát vàng, bọc nhung xanh, có đủ mọi thứ cần thiết để khâu vá, và tất cả đều bằng vàng. Có một cái đê, một cái kéo, một cái bao, một cái dùi, những ống chỉ, một con dao, một con dao nhíp, những cái kẹp nhỏ, một cái xỏ kim. Trong một ngăn khác, có một hộp kim, một hộp ghim, một mớ đồ dự phòng gồm lụa đủ màu, chỉ đủ cỡ, dây, băng v.v...

- Tất cả những thứ này đẹp quá! - Cô nói. -Và tiện lợi làm sao khi người ta có đủ mọi thứ cần thiết để khâu vá! Chiếc hộp này dành cho ai vậy mẹ? - Sophie vừa nói vừa mỉm cười, như thể chắc chắn rằng mẹ cô sẽ trả lời: Cho con đấy.

- Cha con gửi nó cho mẹ. - Bà de Réan đáp.

Sophie - Tiếc quá! Con rất muốn có nó.

Bà De Réan - Coi nào! Mẹ cám ơn con!

Con không vui vì chính mẹ có cái hộp xinh xắn này à? Con hơi ích kỷ đấy.

Sophie - Ồ! Mẹ, mẹ hãy cho con cái hộp đó đi, con cầu xin mẹ đó.

Bà De Réan - Con làm việc chưa đủ giỏi giang để có một cái hộp xinh như vậy. Lại nữa, con không được ngăn nắp lắm. Rồi con sẽ không sắp xếp được gì đâu và con sẽ làm mất dần mọi thứ, hết món này tới món kia.

Sophie - Ồ không đâu mẹ, con bảo đảm với mẹ mà, con sẽ giữ gìn chúng.

Bà De Réan - Không được, Sophie, con đừng nghĩ tới chuyện đó nữa, con còn quá nhỏ.

Sophie - Con bắt đầu làm công việc thật tốt rồi, mẹ ạ. Con rất thích làm việc..Bà De Réan - Vậy thì tại sao con luôn luôn buồn phiền khi mẹ bắt con làm việc?

Sophie, bối rối. - Đó là... đó là vì con không có những thứ cần thiết để làm việc. Nhưng nếu con có cái hộp đó, con sẽ làm việc với một sự thích thú... Ồ! Một sự thích thú...

Bà De Réan - Con hãy thử làm việc một cách hứng thú mà không có cái hộp, đó là cách để đi tới chỗ có được nó..

Sophie - Ồ! Mẹ, con cầu xin mẹ điều đó mà!

Bà De Réan - Sophie, con làm cho mẹ chán quá. Mẹ yêu cầu con đừng nghĩ tới cái hộp nữa.

Sophie im bặt. Cô tiếp tục nhìn cái hộp, rồi cô lại đòi mẹ hơn mười lần nữa. Người mẹ sốt ruột, đuổi cô ra vườn.

Sophie không chạy chơi, không đi dạo, cô ngồi lì trên một chiếc ghế dài, vừa nghĩ tới cái hộp vừa tìm mọi cách để có được nó.

- Nếu mình biết viết, - cô nghĩ. - mình sẽ viết thư cho cha để cha gửi cho mình một cái hộp giống hệt như vậy. Nhưng... mình lại không biết viết. Mình có thể đợi cha trở về. Nhưng như vậy mình phải đợi quá lâu mà mình lại muốn có cái hộp ngay tức khắc.

Sophie nghĩ ngợi, nghĩ ngợi rất lâu. Cuối cùng cô nhảy khỏi chiếc ghế dài, xoa tay và kêu lên:

- Mình đã tìm ra, mình đã tìm ra. Cái hộp sẽ thuộc về mình.

Thế là Sophie trở vào phòng khách, thận trọng bước tới, mở cái hộp và lấy ra từng món đang chất đầy trong đó. Tim cô đập mạnh vì cô sắp sửa ăn cắp. Cô sợ có người nào bước vào trước khi cô kết thúc. Nhưng không có ai tới. Sophie có thể lấy tất cả những gì đựng trong hộp. Khi đã lấy xong mọi thứ, cô nhẹ nhàng đóng cái hộp, đặt nó trở lại giữa bàn và đi vào phòng khách nhỏ nơi có những món đồ chơi và bàn ghế bé nhỏ của cô.

Cô mở ngăn kéo của chiếc bàn con và cất vào đó tất cả các thứ cô đã lấy trong hộp của mẹ cô.

- Khi mẹ chỉ còn một cái hộp trống rỗng, -cô tự nhủ. - mẹ sẽ phải tặng nó cho mình, lúc đó mình sẽ đặt lại vào đó tất cả, và cái hộp xinh xắn sẽ thuộc về mình.

Sung sướng trong niềm hy vọng đó, Sophie không tự hỏi: "Mẹ sẽ nói sao đây? Mẹ sẽ buộc.tội ai đã ăn cắp đồ đạc của mẹ? Mình sẽ trả lời sao đây khi mẹ hỏi có phải chính là mình?" So-phie chỉ nghĩ tới niềm hạnh phúc có được cái hộp.

Trọn buổi sáng trôi qua, người mẹ không nhận ra vụ đánh cắp của Sophie, nhưng vào giờ ăn tối, khi mọi người tập họp tại phòng khách, bà de Réan nói với những người bà mời ăn tối rằng bà sẽ cho họ xem một cái hộp đồ khâu xinh xắn mà ông de Réan đã gửi cho bà từ Paris.

- Các bạn sẽ thấy, - Bà bảo. - thật đầy đủ làm sao. Tất cả các thứ cần thiết để khâu vá đều có trong hộp. Trước tiên, các bạn hãy xem chính cái hộp, nó thật xinh xắn!

- Đẹp - Mọi người đáp. - Đẹp thật!

Bà de Réan mở nó ra. Mọi người kinh ngạc xiết bao khi thấy cái hộp rỗng không!

- Vậy là sao? - Bà hốt hoảng. - Sáng nay tất cả đều ở trong này, và từ lúc đó tôi không đụng tới nó nữa.

- Chị có để nó trong phòng khách không? -Một bà khách hỏi.

Bà De Réan - Chắc chắn tất cả kẻ ăn người làm ở đây đều thật thà lương thiện.

Bà khách - Vậy mà cái hộp lại rỗng không, bà chị thân mến ạ. Chắc chắn có một ai đó đã trút sạch nó.

Tim Sophie đập dữ dội. Trong lúc câu chuyện đó xảy ra, cô đứng núp sau mọi người, mặt đỏ như gấc và tay chân run rẩy.

Bà de Réan đưa mắt tìm cô nhưng không thấy, bà cất tiếng gọi: "Sophie, Sophie, con đang ở đâu?" Dù cô không đáp nhưng các bà biết cô đang núp phía sau mình, họ giãn ra, và Sophie xuất hiện mặt đỏ ửng, bối rối đến nỗi ai cũng đều dễ dàng đoán ra kẻ cắp chính là cô.

- Hãy đến đây, Sophie! - Bà de Réan nói.

Sophie chậm chạp bước tới, đôi chân cô run lên.

Bà De Réan - Con đã để mọi thứ trong cái hộp của mẹ Ở đâu?

Sophie, run rẩy. - Con không lấy cái gì hết, mẹ ạ, con không có giấu cái gì hết.

Bà De Réan - Cô nói dối cũng vô ích thôi.

Cô hãy mang trả lại ngay tất cả.

Sophie, khóc. - Nhưng thưa mẹ, con cam đoan với mẹ là con không lấy cái gì cả.

Bà De Réan - Cô hãy đi theo tôi..Sophie vẫn đứng bất động. Bà de Réan liền kéo cô vào phòng đồ chơi. Bà bắt đầu lục lọi tìm kiếm trong các ngăn kéo của cái tủ com-mốt nhỏ, trong tủ búp bệ Không tìm được gì, bà bắt đầu sợ mình đã bất công với Sophiẹ Trong khi đó Sophie đi về phía chiếc bàn con. Cô càng run hơn khi mẹ cô mở ngăn kéo và thấy tất cả những món đồ trong hộp đồ khâu của bà mà Sophie đã giấu ở đó.

Không nói lời nào, bà túm lấy Sophie đánh cho cô một trận chưa từng thấy. Sophie có kêu la, van xin tha thứ cũng vô ích. Cô phải nhận một trận đòn roi kịch liệt nhưng phải thừa nhận rằng cô đáng được như vậy.

Bà de Réan vét sạch ngăn kéo, mang đi tất cả các thứ để đặt chúng trở vào cái hộp của bà, mặc Sophie khóc một mình trong phòng khách con của cô.

Cô xấu hổ tới mức không dám trở về ăn tối.

Bà de Réan sai chị vú đưa cô về phòng. Mặc dù vẫn thường nuông chiều cô, chị vú vẫn lấy làm tức giận và gọi cô là cô bé ăn cắp.

- Rồi đây vú phải khóa kỹ mọi thứ. - Chị nói.

- Kẻo cô ăn cắp của vú. Trong nhà nếu mất món gì, người ta sẽ tìm ra ngay kẻ trộm và người ta sẽ đi thẳng tới lục soát các ngăn kéo của cô.

Ngày hôm sau, bà de Réan cho gọi Sophie.

- Cô hãy nghe đây! - Bà nói. - Những gì cha cô viết cho tôi khi gửi hộp đồ khâu:

"Em yêu, "Anh vừa mua một cái hộp đồ khâu gửi về cho em. Nó giành cho Sophie, nhưng em đừng nói cho Sophie biết và hãy khoan đưa cho con cái hộp.

Cứ xem đây là phần thưởng của tám ngày con ngoan ngoãn. Em hãy cho con thấy cái hộp nhưng đừng nói cho con biết là anh mua để tặng nó. Anh không muốn con ngoan vì vụ lợi, để được một món quà tốt đẹp, anh muốn con ngoan vì một ước muốn thật sự được là một cô bé tốt... " - Cô đã thấy đấy, - Bà de Réan tiếp lời. - rằng khi ăn cắp của mẹ, cô đã ăn cắp của chính cộ Sau điều cô đã làm, dù cô có ngoan trong nhiều tháng sắp tới cũng vô ích, cô sẽ không bao giờ có cái hộp. Mẹ hy vọng rằng bài học đó sẽ có ích cho cô và cô sẽ không tái diễn một hành động xấu xa và nhục nhã đến vậy.

Sophie vẫn khóc, van xin mẹ cô tha thứ cho cộ Cuối cùng người mẹ cũng chấp thuận, nhưng bà không bao giờ muốn tặng cái hộp cho cô nữa..Khi cậu bé Paul tốt bụng, thật thà biết chuyện Sophie làm, cậu lấy làm tức giận. Nhưng khi cậu biết cô đã hối hận tới đâu, tấm lòng lành của cậu cũng buồn đau cho cộ Cậu đi gặp Sophie, thay vì quở trách, cậu an ủi cô và nói:

- Sophie đáng thương, em có biết cách nào để quên đi chuyện ăn cắp của em không? Là trung thực, đến mức người ta thậm chí không thể nghi ngờ gì em trong tương lai.

Sophie hứa với cậu là sẽ một mực trung thực, và cô giữ lời.
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ


[CENTER]NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.

http://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gif
Xalo Web (http://www.xaloweb.com/) | Xalo VietNam (http://www.xalovietnam.com/) | Vn Central (http://www.vncentral.com/) |

http://vntruyen.com/images/buttons/quote.gif (http://vntruyen.com/newreply.php?do=newreply&p=15242)
quyn zinh depView Public Profile (http://vntruyen.com/member.php?u=29886)Send a private message to quyn zinh dep (http://vntruyen.com/private.php?do=newpm&u=29886)Find all posts by quyn zinh dep (http://vntruyen.com/search.php?do=finduser&u=29886)






#19 (http://vntruyen.com/showpost.php?p=15243&postcount=19)
http://vntruyen.com/images/statusicon/post_old.gif 08-27-2009, 01:00 AM
[B][SIZE=5]quyn zinh dep (http://vntruyen.com/member.php?u=29886) http://vntruyen.com/images/statusicon/user_offline.gif
Super Moderator
Join Date: Jul 2009
Posts: 985


http://vntruyen.com/images/icons/icon1.gif
Chương 19: Con lừa

Từ mười lăm ngày nay, Sophie rất ngoan, cô không phạm một lỗi lầm lớn nào. Paul nói rằng từ lâu cô không nổi giận. Chị vú nói cô đã biết vâng lời. Người mẹ thì thấy cô không còn tham ăn, cũng không nói dối, không lười biếng. Bà muốn thưởng cho Sophie, nhưng bà không biết điều gì có thể làm vui lòng cộ Một hôm bà đang làm việc, cửa sổ phòng bà mở, trong khi Sophie và Paul đang chơi trước nhà, bà nghe một cuộc nói chuyện giúp bà biết được điều Sophie ước muốn.

Paul, lau mặt. - Nóng quá, nóng quá! Anh nhễ nhại mồ hôi.

Sophie, cũng lau mặt. - Cả em nữa chứ! Vì vậy chúng ta không làm được gì nhiều.

Paul - Đó là bởi những cái xe cút kít của chúng ta quá nhỏ!.Sophie - Phải chi chúng ta lấy những cái xe cút kít lớn của vườn rau, chúng ta sẽ đi mau hơn.

Paul - Chúng ta sẽ không đủ sức để kéo chúng.

Sophie - Nhưng khu vườn của chúng ta sẽ không bao giờ xong được. Trước khi đào xới nó, chúng ta phải kéo tới đó hơn trăm xe cút kít đất tốt.

Paul - Em muốn gì chứ? Chuyện này sẽ lâu, nhưng cuối cùng chúng ta cũng phải làm thôi.

Sophie - A! Giá chúng ta có một con lừa, như Camille và Madeleine de Fleurville, và một chiếc xe ba gác nhỏ! Lúc đó chúng ta sẽ mất ít thời gian làm việc thôi!

Paul - Đúng vậy! Nhưng chúng ta làm gì có lừa. Chúng ta sẽ phải làm công việc của con lừa thôi.

Sophie - Anh Paul, nghe này, em có một ý kiến.

Paul, cười. - Ồ! Nếu em mà có một ý kiến thì chắc chắn chúng ta phải làm một điều gì ngốc nghếch thôi, bởi nói chung những ý kiến của em chẳng hay ho gì.

Sophie, sốt ruột. - Nhưng anh hãy nghe đã, trước khi chế giễu em. Ý kiến của em tuyệt lắm. Mỗi tuần dì cho anh bao nhiêu tiền?

Paul - Một frăng. Nhưng đó là để cho người nghèo, cũng như để anh chơi đùa.

Sophie - Tốt quá! Em cũng có một frăng.

Tức là được hai frăng mỗi tuần. Thay vì xài hết tiền, chúng ta hãy giữ nó lại cho tới khi có thể mua một con lừa và một chiếc xe cút kít.

Paul - Ý kiến của em sẽ rất tuyệt nếu thay vì hai frăng chúng ta có hai chục. Nhưng với hai frăng chúng ta sẽ không cho người nghèo được gì nữa, điều đó chắc phải tệ lắm. Rồi chúng ta phải đợi hai năm trước khi có đủ tiền để mua một con lừa và một cái xe.

Sophie - Hai frăng mỗi tuần, mỗi tháng được bao nhiêu?

Paul - Anh không biết chính xác, nhưng anh biết như vậy là ít lắm.

Sophie, suy nghĩ. - Này anh! Em có một ý kiến khác. Nếu chúng ta xin mẹ và dì cho ngay tiền những món quà của chúng ta.

Paul - Sợ hai người không chấp nhận đâu.

Sophie - Chúng ta cứ nài nỉ điều đó.

Paul - Em hãy xin nếu em muốn. Anh thì thích chờ nghe điều dì sẽ nói hơn. Anh chỉ xin khi dì đồng ý.

Sophie chạy vào phòng mẹ cô, bà tỏ vẻ không nghe thấy gì.

- Mẹ, - cô nói, - mẹ có thể cho con trước những món quà không?

Bà De Réan - Những món quà của con ấy à? Mẹ không thể mua chúng ở đây. Phải đợi lúc mẹ từ Paris về mới có.

Sophie - Ồ! Mẹ, con muốn mẹ cho con tiền mua những món quà của con. Con cần nó mẹ ạ.

Bà De Réan - Tại sao con cần nhiều tiền đến vậy?

Sophie, bối rối. - Mẹ, đó là... đó là để mua một con lừa.

Bà De Réan - Một con lừa, để làm gì?

Sophie - Ồ mẹ, chúng con, anh Paul và con, cần tiền lắm lắm! Mẹ hãy xem con nóng biết bao, anh Paul còn nóng hơn con nữa. Đó là do chúng con chở đất bằng xe cút kít cho khu vườn của chúng con đấy.

Bà De Réan, cười. - Và con tin rằng một con lừa sẽ chở thay con được à?

Sophie - Không đâu, mẹ! Con biết một con lừa không thể chở bằng xe cút kít được. Bởi vì con đã không nói với mẹ rằng chúng con còn cần một cái xe ba gác nhỏ. Chúng con sẽ đóng lừa vào xe và chúng con sẽ chở về được nhiều đất mà không mệt.

Bà De Réan - Mẹ công nhận rằng ý kiến của con hay lắm đó.

Sophie, vỗ tay - A! Con biết nó hay mà... Anh Paul, anh Paul! - Cô vừa nói vừa gọi qua cửa sổ.

Bà De Réan - Con hãy biết chờ đợi trước khi vui mừng. Ý kiến của con hay đấy, nhưng mẹ không muốn cho con tiền những món quà của con.

Sophie, xịu mặt. - Nhưng rồi... Chúng con sẽ làm sao đây?

Bà De Réan - Con cứ yên tâm và con hãy tiếp tục thật ngoan để xứng đáng với món quà là con lừa và cái xe ba gác nhỏ mà mẹ sẽ mua tặng con nay mai.

Sophie, nhảy cẫng lên vui mừng và hôn mẹ.

- Hạnh phúc biết mấy! Hạnh phúc biết mấy! Cám ơn mẹ yêu, anh Paul, anh Paul! Chúng ta có một con lừa, chúng ta có một chiếc xe ba gác. Anh hãy đến đây, nhanh lên!

Paul, chạy tới. - Đâu nào, đâu nào? Chúng ở đâu?

Sophie - Mẹ tặng cho chúng ta, mẹ sẽ cho mua chúng.

Bà De Réan - Đúng, mẹ tặng chúng cho các con, cả hai đứa: cho cháu, Paul, để thưởng cháu về lòng tốt, sự vâng lời, sự ngoan ngoãn của cháu. Cho con, Sophie, để động viên con noi gương anh họ của con và luôn tỏ ra dịu dàng, vâng lời và chăm chỉ, như con đã làm được từ mười lăm ngày nay. Các con hãy cùng mẹ đi tìm chú Lambert: chúng ta sẽ giải thích cho chú biết việc của chúng ta và chú sẽ mua con lừa và xe ba gác cho các con.

Hai cô cậu nhỏ không đợi mẹ nói hai lần, họ chạy lên trước, và gặp Lambert trong sân. Họ bắt đầu sôi nổi giải thích cho chú điều họ mong muốn.

Họ đồng thanh nói và nói nhanh tới mức Lambert chẳng hiểu ất giáp ra làm sao. Chú trố mắt nhìn các cô cậu nhỏ và bà de Réan cuối cùng phải lên tiếng giải thích vụ việc cho Lambert rõ.

Sophie - Đi ngay đi, chú Lambert, con van chú mà, chúng con phải có con lừa ngay tức khắc, trước bữa ăn tối.

Lambert, cười. - Một con lừa không như một chiếc đũa, cô à. Tôi phải biết có lừa bán không? Tôi phải chạy khắp các vùng quanh đây để tìm cho cô một con thật hiền lành, không đá hậu, không cắn xé, không lì lợm chút nào, không quá trẻ cũng không quá già.

Sophie - Chúa ơi, bao nhiêu là chuyện cho một con lừa! Chú hãy mua con đầu tiên mà chú tìm thấy, chú Lambert ạ, như vậy sẽ sớm được việc hơn.

Lambert - Không được đâu, cô, tôi sẽ không mua bất luận con nào đâu. Vì như vậy tôi có thể đặt cô vào tình huống bị nó cắn hoặc phải nhận một cú đá đấy.

Sophie - Mặc kệ! Mặc kệ! Anh Paul sẽ biết cách làm cho nó ngoan.

Paul - Không đâu. Anh không muốn dắt một con lừa lúc nào cũng cắn và đá hậu.

Bà De Réan - Hãy để cho chú Lambert lo, các con ạ. Chú thông thạo chuyện này và chú không ngại khó nhọc đâu.

Paul - Còn cái xe ba gác thì sao, hở dì? Làm sao chúng con có được một chiếc xe nho nhỏ để đóng con lừa vào đó?

Lambert - Cậu đừng lo, cậu Paul. Trong khi chờ đợi thợ đóng xong xe tôi sẽ cho cậu mượn cái xe to do chó kéo của tôi. Nếu thích cậu cứ giữ nó tới bao giờ cũng được.

Paul - Ồ! Cám ơn, chú Lambert!

Sophie - Đi đi, chú Lambert, chú hãy đi mau đi.

Lambert xếp các túi lúa mạch vào cuối kho thóc và thấy các cô cậu nhỏ sốt ruột, chú lên đường tìm một con lừa ở gần đó.

Sophie và Paul tưởng chú sẽ trở về thật mau lẹ, dắt theo một con lừa. Họ vẫn đứng trước nhà đợi chú. Thỉnh thoảng, họ chạy ra ngoài sân xem Lambert về chưa. Một tiếng đồng hồ trôi qua, họ bắt đầu thấy buồn chán vì phải đợi mà không được chơi.

Paul, ngáp. - Hãy nói đi, Sophie, liệu chúng ta có nên đi chơi trong khu vườn của chúng ta không?

Sophie, ngáp. - Chúng ta không chơi đùa ở đây được sao?

Paul, ngáp. - Theo anh thì không. Với anh, anh biết rằng mình chẳng muốn chơi đùa chút nào.

Sophie - Nhưng nếu chú Lambert về cùng với con lừa, chúng ta sẽ không thấy nó.

Paul - Anh bắt đầu cho rằng chú sẽ không về sớm lắm đâu.

Sophie - Em thì, trái lại, em tin rằng chú sắp về.

Paul - Thì chúng ta đành đợi vậy, anh mong lắm... nhưng mà chán quá.

Sophie - Anh cứ đi đi, nếu anh chán. Em không yêu cầu anh ở lại đâu, em ở lại một mình cũng được rồi.

Paul, sau phút ngập ngừng. - Vậy thì anh đi đây. Thật quá ngốc khi phải mất cả ngày để chờ đợi. Mà ích lợi gì chứ? Nếu chú Lambert dắt con lừa về, chúng ta sẽ biết điều đó ngay thôi. Em yên chí, người ta sẽ tới khu vườn của chúng ta để thông báo điều đó ngaỵ Và nếu chú không dắt lừa về, chúng ta buồn chán làm gì vô ích chớ?

Sophie - Cậu hãy đi đi, thưa cậu, cậu hãy đi đi, tôi không cản cậu đâu.

Paul - A hay! Em giận dỗi vô lý quá. Xin tạm biệt, tiểu thư hay cằn nhằn.

Sophie - Tạm biệt, công tử gắt gỏng, khó chịu, xấc láo.

Paul - Tạm biệt, Sophie dịu dàng, kiên nhẫn, đáng yêu!

Sophie chạy tới Paul để đánh cho cậu một phát, nhưng Paul, đoán trước điều gì sẽ xảy ra, đã ba chân bốn cẳng biến đi. Quay lại xem Sophie có đuổi theo mình không, cậu trông thấy cô đang chạy phía sau với một cây gậy mà cô vừa nhặt được. Paul chạy mau hơn và núp trong rừng.

Không thấy Paul đâu nữa, Sophie lại quay về trước nhà.

- Thật may mắn, - cô nghĩ, - là Paul đã chạy thoát, và mình không thể đuổi kịp anh ấy! Lẽ ra mình đã cho anh ấy một gậy khiến anh ấy phải đau điếng, rồi mẹ biết được chuyện đó sẽ không còn muốn tặng cho mình cả lừa lẫn xe. Khi Paul trở lại, mình sẽ hôn anh ấy... Anh ấy rất tốt bụng... nhưng tại anh ấy cứ hay chọc ghẹo mình.

Sophie tiếp tục chờ Lambert cho tới khi chuông báo giờ ăn tối.

Cô trở vô nhà, giận dữ vì đã phải chờ quá lâu một cách vô ích. Cô gặp lại Paul trong phòng mình đang nhìn cô vẻ hơi chế giễu.

- Em đã chơi đùa thích chứ?

Sophie - Không. Em chán kinh khủng, và anh đã rất có lý khi muốn đi. Chú Lambert vẫn chưa trở lại, thật chán ngắt!

Paul - Anh đã nói rõ điều đó với em rồi.

Sophie - à đúng, anh đã nói rõ điều đó với em rồi, em biết lắm. Nhưng em vẫn thấy chán quá!

Có người gõ cửa. Cửa mở. Lambert bước vào.

Sophie và Paul cùng thốt lên một tiếng reo vui:

- Con lừa đâu, con lừa đâu hả chú? - Họ hỏi.

Lambert - Không có lừa bán trong vùng, cô à. Tôi không tìm thấy con nào.

Sophie, khóc. - Rủi biết mấy, Chúa ơi, rủi biết mấy! Bây giờ làm sao đây?

Lambert - Nhưng cô đừng buồn, cô ạ. Chúng ta sẽ có một con lừa, đương nhiên rồi. Nhưng phải đợi.

Paul - Đợi bao lâu?

Lambert - Có thể một tuần, có thể hai, điều đó còn tùy. Ngày mai, tôi sẽ đi chợ thành phố, có thể chúng ta sẽ tìm được một con bu ri.

Paul - Một con bu ri? Con bu ri là con gì?

Lambert - Kìa, cậu giỏi vậy mà không biết à? Con bu ri, đó là một con lừa.

Sophie - Buồn cười thật, một con bu ri!

Lambert - Vậy đó, cô! Tôi sẽ gặp mẹ cô để nói với bà rằng sáng tinh mơ ngày mai, tôi phải đi chợ để mua con bu ri. Tạm biệt cậu và cô.

Lambert bước ra ngoài, để lại hai cô cậu đang buồn rượi vì không có con lừa.

- Chúng ta có thể sẽ phải đợi chú ấy lâu đó.

- Họ nói trong tiếng thở dài.

Buổi sáng ngày hôm sau trôi qua trong sự chờ đợi con lừa. Mặc dù bà de Réan cố nói rằng gần như lúc nào cũng vậy, rằng người ta không thể có được tất cả những gì người ta ước muốn trong từng giây phút, rằng người ta phải quen chờ đợi và thậm chí có khi không bao giờ có được tất cả những gì người ta rất đỗi thèm muốn. Cô cậu đáp:

"Đúng vậy", nhưng không vì vậy mà họ thở dài ít đi, họ vẫn sốt ruột đợi xem Lambert có trở về với một con lừa không. Cuối cùng, lúc Paul đang đứng bên cửa sổ cậu nghe như từ xa một tiếng hí chỉ có thể là của một con lừa.

- Sophie! Sophie! - Cậu kêu lên. - Hãy nghe xem. Em có thấy tiếng một con lừa đang kêu không? Có thể đó là chú Lambert.

Bà De Réan - Có thể đó là một con lừa trong vùng, hoặc một con lừa đang đi ngang qua đường.

Sophie - Ồ! Mẹ, mẹ hãy cho phép con đi xem có phải chú Lambert với con bu ri không.

Bà De Réan - Con bu ri? Lối nói năng đó là sao? Chỉ có người ở miền quê mới gọi lừa là con bu ri thôi.

Sophie - Ồ! Mẹ, con còn nghe tiếng hí của con lừa nữa, chúng con đi xem được không?

Bà De Réan - Đi đi, đi đi các con! Nhưng chỉ được ra tới đường cái thôi, không vượt khỏi hàng rào.

Sophie và Paul phóng đi như những mũi tên.

Họ băng qua đồng cỏ và cánh rừng để nhanh tới nơi. Họ chạy, nhảy như những con hoẵng. Họ nhanh chóng tới hàng rào và điều đầu tiên họ trông thấy trên đường cái, đó là Lambert đang dắt con lừa bằng một cái vòng cổ. Con lừa tuyệt đẹp nhưng không lớn lắm.

- Một con lừa, một con lừa! Cám ơn chú Lambert.

Hạnh phúc biết bao! - Họ cùng kêu lên.

- Nó xinh quá! - Paul nói.

- Nó có vẻ lành làm sao! - Sophie nói. - Chúng ta mau đi báo cho mẹ biết.

- Này, Paul, cậu thử leo lên đi, cô Sophie sẽ ngồi sau cậu. Tôi sẽ nắm vòng cổ giữ nó.

Sophie - Nhưng nếu chúng con té thì sao?

Lambert - A! Không có gì nguy hiểm đâu, tôi sẽ đi bên cô cậu mà.

Lambert giúp Paul và Sophie leo lên con lừa.

Chú đi bên họ. Cứ như vậy họ tới bên cửa sổ phòng bà de Réan. Trông thấy họ, bà bước ra ngoài để thấy con lừa được rõ hơn.

Người ta đưa nó vào chuồng ngựa. Sophie và Paul cho nó ăn lúa mạch. Lambert lấy rơm dọn cho nó một chỗ nằm êm ái. Cô cậu nhỏ muốn ở lại đó ngắm nó ăn, nhưng giờ ăn tối đã gần kề và con lừa được để lại với đàn ngựa cho tới ngày hôm sau.

Ngày hôm sau và những ngày tiếp theo, con lừa được đóng vào chiếc xe ba gác nhỏ dùng chó để kéo, trong khi chờ đợi người thợ đóng một chiếc xe xinh đẹp đưa các cô cậu đi chơi, và một chiếc xe ba gác nhỏ chở đất, cát, những chậu hoa, tất cả những gì họ muốn cho vào khu vườn của họ. Paul đã học cách đóng và tháo cương cho con lừa, chải gỡ lông cho nó, dọn chỗ nằm và cho nó ăn uống. Sophie giúp cậu và khéo xoay xở gần như không thua gì cậu.

Bà de Réan mua cho họ một cái yên chở đồ và một cái yên xinh xắn để họ ngồi trên lưng lừa.

Lúc đầu, chị vú còn theo họ, nhưng khi thấy con lừa hiền lành như một con cừu non, bà de Réan cho phép họ được đi một mình, miễn đừng ra khỏi công viên.

Một bữa nọ, Sophie đã leo lên lưng lừa. Paul quất nhiều roi thúc nó tiến lên. Sophie bảo cậu:

- Đừng đánh nó, anh làm nó đau.

Paul - Nhưng nếu anh không đánh, nó không tiến tới. Vả lại cái roi của anh quá mảnh tới mức không thể làm nó đau nhiều được.

Sophie - Em có một ý kiến! Thay vì đánh nó, mình thử chích nó bằng một cây đinh thúc ngựa?

Paul - Nhưng anh làm gì có đinh thúc ngựa để cho em.

Sophie - Chúng ta sẽ làm một cái bằng một cây kim găm to giắt trong chiếc giày của em, đầu kim ở bên trong chiếc giày, và mũi kim ló ra ngoài.

Paul - Này, ý tưởng thật hay đó! Em có một cây kim găm không?

Sophie - Không, nhưng chúng ta có thể quay về nhà, em sẽ xin kim găm ở nhà bếp, ở đó lúc nào cũng có những cây kim thật tọ Paul leo lên lưng lừa ngồi ở phía sau, và họ nhanh chóng tới nhà bếp. Tưởng Sophie cần kim găm để khâu lỗ thủng trên chiếc áo dài, người nấu bếp cho họ hai cây. Sophie không muốn làm cái đinh thúc ngựa ở nhà, vì cô thấy rõ mình đang làm một trò ngu ngốc.

- Tốt hơn, - cô nói, - mình nên làm chuyện này trong rừng.

Vào rừng, Sophie và Paul ngồi xuống đất, bắt đầu công việc của họ. Cây kim đầu tiên chọc thủng dễ dàng chiếc giày của họ, nhưng nó cong lại đến mức không thể dùng được. May thay họ còn một cây khác. Sophie tra nó vào, cài nó lại. Paul dắt con lừa lại, giúp Sophie leo lên lưng nó, và thế là Sophie thúc gót liên tiếp chích cây kim vào con lừa. Con lừa đi nhanh. Sophie mừng quá, chích nữa và nhiều nữa, con lừa bắt đầu phi nước đại và nhanh đến nỗi Sophie hoảng sợ, cố bám chặt vào dây cương. Trong cơn khiếp sợ, cô ép gót sát vào con lừa, cô càng đè mạnh, cô càng chích nó đau. Con lừa bắt đầu đá hậu, nhảy chồm lên và quăng Sophie ra xa cách nó mười bước. Sophie vẫn còn nằm trên cát, choáng váng vì cú té ngã.

Paul hoảng sợ chạy lại. Cậu giúp Sophie đứng dậy, cô bị trầy da ở hai bàn tay và mũi.

- Mẹ sẽ nói sao đây? - Cô nói với Paul. -Chúng ta sẽ nói sao với mẹ khi mẹ hỏi tại sao em té?

Paul - Chúng ta sẽ nói thật với dì.

Sophie - Ồ! Anh Paul! Đừng nói tất cả, đừng nói tất cả. Anh đừng nói về cây kim găm.

Paul - Nhưng em muốn anh nói sao đây?

Sophie - Anh hãy nói rằng con lừa đã đá hậu và em đã té.

Paul - Anh nghĩ tốt hơn là nói thật, tất cả mọi lần em muốn giấu dì điều gì dì vẫn biết hết, còn em đã bị phạt nặng hơn.

Sophie - Nhưng tại sao anh muốn em nói về cây kim găm.

Paul - Em cứ làm điều em muốn, nhưng anh tin rằng em đã lầm.

Sophie - Còn anh, anh Paul, anh đừng nói gì nhé. Tới đấy, anh đừng nói về cây kim găm.

Paul - Em yên tâm đi. Em biết anh không thích làm cho em bị mắng mà.

Paul và Sophie tìm con lừa nhưng không thấy nó đâu. "Đương nhiên nó sẽ trở về nhà". - Paul nói..Sophie và Paul lại lần theo con đường dẫn về nhà. Khi đang ở trong một khu rừng nhỏ sát bên tòa lâu đài họ nghe có tiếng gọi. Họ trông thấy mẹ chạy lại.

- Đã xảy ra chuyện gì, hở các con? Các con có bị thương tích gì không? Chúng ta đã trông thấy con lừa của các con phi nước đại về với cái đai bị đứt. Nó có vẻ khiếp sợ, hốt hoảng. Người ta phải khó khăn lắm mới bắt nó lại được. Chúng ta sợ các con có gặp tai nạn gì không.

Sophie - Không, mẹ à, không có gì cả. Con chỉ té thôi.

Bà De Réan - Té? Làm sao? Lý do gì?

Sophie - Lúc ấy con đang trên lưng lừa và con không hiểu tại sao nó bắt đầu đá hậu. Con té trên cát nên chỉ hơi bị trầy mũi và hai bàn tay. Chẳng sao đâu mẹ.

Bà d'Aubert - Tại sao con lừa đá hậu, hở Paul? Mẹ tưởng nó hiền lành mà.

Paul, lúng túng. - Chính Sophie ngồi trên lưng nó, dì ạ. Con lừa đá hậu đúng khi Sophie ngồi trên lưng nó.

Bà d'Aubert - Tốt lắm, mẹ hiểu rồi. Nhưng cái gì đã khiến nó đá hậu?

Sophie - Ồ! Dì ơi, đó chỉ là vì nó muốn đá hậu thôi mà.

Bà d'Aubert - Dì nghĩ rằng đó không phải là do nó muốn được yên đâu. Chuyện này lạ lùng làm sao.

Sophie đi vào phòng mình để rửa mặt và hai bàn tay dính đầy cát, và thay chiếc áo bẩn và rách.

Bà de Réan bước vào khi cô đã mặc quần áo xong.

Bà xem xét chiếc áo bị rách của cô.

- Con phải té rất nặng, - bà nói, - nên áo con mới rách và dơ bẩn như thế này.

- À! - Chị vú nói.

Bà De Réan - Có chuyện gì? Con tự gây đau đớn cho mình à?

Chị vú - A! ý kiến hay! Ha! Ha! Ha! Đây này, một phát minh! Bà hãy nhìn xem, thưa bà.

Chị đưa cho bà de Réan xem một cây kim găm to vừa mới chích phải chị. Sophie đã quên lấy nó ra sau lần té ngã của cô.

Bà De Réan - Điều này nghĩa là sao? Làm sao cây kim găm này lại ở trong chiếc giày của Sophie?

Chị vú - Chắc chắn nó không tự mình găm vào đó được, vì da khá cứng để chọc thủng.

Bà De Réan - Con nói đi, Sophie, con hãy giải thích làm sao cây kim găm lại ở đó.

Sophie, rất lúng túng. - Con không biết mẹ ạ, con không biết gì hết.

Bà De Réan - Sao, con không biết à? Con đã mang giày với cây kim găm mà con không biết sao?

Sophie - Đúng đó, mẹ! Con không thấy gì cả.

Chị vú - Cô Sophie, chính tôi đã mang giày cho cô, tôi biết không có cây kim găm. Chắc hẳn cô muốn làm cho mẹ cô tin rằng tôi cẩu thả chớ gì! Rõ ràng không phải vậy đâu, cô ạ. Nếu cô không thú nhận sự thật, tôi sẽ đi hỏi Paul chuyện đó vì cậu ấy vốn không nói dối bao giờ.

Sophie bật khóc nức nở, nhưng cô vẫn khăng khăng không thú nhận gì cả. Bà de Réan tới phòng của chị bà, bà d'Aubert, tại đây bà gặp Paul và hỏi cậu chuyện cây kim găm trong chiếc giày của Sophiẹ Nghĩ rằng Sophie đã nói thật, Paul đáp:

- Đó là để làm một cây đinh thúc ngựa, dì ạ.

Bà De Réan - Tại sao phải làm một cây đinh thúc ngựa.

Paul - Để làm cho con lừa phi nước đại.

Bà De Réan - À! Dì đã hiểu tại sao con lừa đá hậu và ném Sophie xuống đất. Cây kim chích vào con vật đáng thương, nên nó tìm cách tống khứ cây kim khi nó có thể.

Bà de Réan bước ra ngoài, trở lại gặp Sophie.

- Tôi biết hết rồi, cô ạ. - Bà nói. - Cô là một con bé nói dối. Nếu cô nói cho tôi biết sự thật, có lẽ tôi chỉ mắng cô một ít thôi, nhưng tôi không phạt cộ Trong vòng một tháng nữa cô sẽ không được ngồi lên lưng lừa, để cô chừa nói dối như cô đã làm.

Bà de Réan để mặc cho Sophie khóc. Khi Paul gặp lại cô, cậu không thể không nói với cô:

- Anh đã nói với em rồi mà, Sophie! Nếu em thú nhận sự thật, có lẽ chúng ta sẽ vẫn có con lừa của chúng ta, em cũng sẽ không phải buồn phiền.

Bà de Réan giữ lời, không cho phép họ leo lên lưng lừa nữa, bất chấp những lời cầu xin của Sophiẹ.
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ


[CENTER]NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.

http://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gifhttp://vntruyen.com/images/smilies/cool.gif
Xalo Web (http://www.xaloweb.com/) | Xalo VietNam (http://www.xalovietnam.com/) | Vn Central (http://www.vncentral.com/) |

http://vntruyen.com/images/buttons/quote.gif (http://vntruyen.com/newreply.php?do=newreply&p=15243)
quyn zinh depView Public Profile (http://vntruyen.com/member.php?u=29886)Send a private message to quyn zinh dep (http://vntruyen.com/private.php?do=newpm&u=29886)Find all posts by quyn zinh dep (http://vntruyen.com/search.php?do=finduser&u=29886)






#20 (http://vntruyen.com/showpost.php?p=15244&postcount=20)
http://vntruyen.com/images/statusicon/post_old.gif 08-27-2009, 01:00 AM
[B][SIZE=5]quyn zinh dep (http://vntruyen.com/member.php?u=29886) http://vntruyen.com/images/statusicon/user_offline.gif
Super Moderator
Join Date: Jul 2009
Posts: 985


http://vntruyen.com/images/icons/icon1.gif
Chương 20 : Hai nạn nhân cuối cùng của Sophie

Thấy mẹ không cho mình lên lưng lừa, một bữa nọ Sophie nói với Paul:

- Vì mẹ không cho chúng ta ngồi lên lưng lừa, anh Paul ạ, chúng ta hãy đóng nó vào chiếc xe ba gác nhỏ, mỗi đứa sẽ lần lượt dắt đi.

Paul - Anh không mong gì hơn, nhưng liệu dì có cho phép điều đó không?

Sophie - Anh hãy đi xin mẹ điều đó đi. Em không dám.

Paul chạy tới phòng dì cậu và xin bà cho đóng lừa vào xe.

Bà de Réan chấp thuận với điều kiện chị vú sẽ đi với họ. Khi Paul nói điều đó với cô, Sophie càu nhàu:

- Có vú thì chán lắm. - Cô nói. - Vú lúc nào cũng sợ mọi điều. Vú sẽ không cho chúng ta phi nước đại.

Paul - Ồ! Mình không được phi nước đại, em biết là dì cấm điều đó mà.

Sophie không trả lời, cô xịu mặt hờn dỗi trong lúc Paul chạy đi tìm chị vú và nhờ đóng lừa vào xe. Nửa tiếng đồng hồ sau, con lừa đã ở ngoài cửa cùng với chiếc xe.

Sophie bước lên xe, vẫn với vẻ mặt hờn dỗi, cô gắt gỏng trong suốt buổi đi dạo mặc dù cậu bé Paul đáng thương cố gắng làm cho cô vui vẻ và đáng yêu hơn.

Ngày hôm sau, Sophie đề nghị một buổi đi dạo mới bằng xe lừa. Chị vú nói rằng chị phải giặt đồ nên chị không thể đi được. Mẹ và dì của cô phải đến thăm bà de Fleurville cách đó một dặm đường.

- Chúng ta sẽ làm cách nào đây? - Sophie buồn bã nói.

- Nếu mẹ tin chắc được rằng cả hai con đều ngoan, - bà de Réan nói, - mẹ sẽ cho phép các con tự đi chơi với nhau thôi, nhưng mà con, Sophie, con luôn có những sáng kiến kỳ cục đến mức mẹ sợ một tai nạn nữa lại xảy ra.

Sophie - Ồ! Không đâu mẹ! Mẹ hãy yên tâm đi, mẹ! Con sẽ không có ý gì đâu, con cam đoan với mẹ vậy. Mẹ hãy để cho hai đứa tụi con đi với nhau; con lừa hiền quá mà mẹ!

Bà De Réan - Con lừa hiền khi người ta không làm cho nó đau đớn. Nhưng nếu con chích nó như bữa trước con đã làm, nó sẽ hất nhào chiếc xe đó.

Paul - Ồ! Sophie sẽ không làm chuyện đó nữa đâu, dì... con cũng không nữa. Con cũng đáng bị mắng như em, vì con đã giúp em chọc thủng chiếc giày bằng cây kim găm.

Bà De Réan - Thôi được, dì đồng ý để các con đi với nhau, nhưng các con không được ra khỏi khu vườn, các con không được đi trên đường cái, và đừng đi nhanh quá.

- Cám ơn mẹ, cám ơn dì. - Hai cô cậu reo lên. Họ chạy tới chuồng ngựa để đóng lừa vào xe.

Khi đâu đó đã sẵn sàng, họ thấy hai chú bé, con ông chủ trang trại đang tiến lại gần. Chúng vừa đi học về, và họ mời chúng lên xe.

Thế là các cô cậu bước lên xe. Họ dạo chơi trong hai tiếng đồng hồ, khi thì đi chậm rãi, khi thì đi nước kiệu, mỗi người lần lượt điều khiển chiếc xe. Nhưng con lừa đã thấm mệt, nó không còn cảm thấy đau mỗi khi chiếc roi đánh nó, đến nỗi càng lúc nó càng đi chậm lại, bất chấp những ngọn roi và những tiếng điều khiển "Đi! Đi nào!" của Sophie.

André - À này, nếu cô muốn thúc cho nó đi, tôi sẽ tìm cho cô một nhánh cây nhựa ruồi, dùng nó mà đánh, chắc chắn nó sẽ đi ngay.

Sophie - Một ý kiến hay! Chúng ta sẽ thúc cho con lừa biếng nhác này đi.

Cô dừng xe lại. André bước xuống và bẻ một nhánh nhựa ruồi to bên đường.

- Coi chừng đó, Sophie! - Paul nói. - Em biết rằng dì đã cấm chích con lừa mà.

Sophie - Anh tưởng rằng cây nhựa ruồi sẽ chích nó như cây kim găm hôm ấy à? Con lừa sẽ không nhận ra nó đâu.

Paul - Vậy thì tại sao em lại để cho André bẻ nhánh nhựa ruồi này?

Sophie - Bởi vì nó to hơn cây roi của chúng ta.

Sophie quất một roi mạnh lên lưng con lừa, nó đi nước kiệu. Mừng rỡ thấy mình đã thành công, Sophie quất roi thứ nhì, rồi roi thứ ba. Con lừa càng lúc càng phi nước kiệu nhanh hơn. Sophie cười, hai cậu nhỏ con ông chủ trang trại cũng cười.

Paul thì không, cậu hơi lo lắng, cậu sợ xảy ra chuyện gì đó và Sophie lại bị mắng và bị phạt.

Họ tới một con đường dốc dài và hơi đứng. Sophie càng quất tới tấp, con lừa càng trở nên hung hăng và bắt đầu phi nước đại. Sophie muốn dừng nó lại, nhưng đã quá trễ. Con lừa nổi khùng, chạy như điên không dừng được nữa. Các cô cậu nhỏ cùng la hét, điều này làm nó khiếp sợ hơn và càng khiến nó chạy nhanh hơn! Cuối cùng nó vấp phải một mô đất to làm chiếc xe đổ kềnh.

Các cô cậu nhỏ nằm bẹp dưới đất, còn con lừa tiếp tục phi, kéo theo chiếc xe bị lật nhào cho tới khi nó vỡ tan. Chiếc xe thấp nên các cô cậu nhỏ không bị thương tích gì, nhưng mặt mày và hai bàn tay của họ đều trầy trụa. Họ buồn bã đứng dậy. Hai cậu bé con ông chủ trang trại ra về. Sophie và Paul quay về nhà. Sophie lấy làm xấu hổ và lo lắng, Paul thì buồn. Sau khi đi một đỗi không nói gì, Sophie bảo Paul:

- Ồ! Anh Paul, em sợ mẹ quá. Không biết mẹ sẽ nói gì đây?

Bà de Réan và bà d'Aubert thấy ngay những vết trầy trên mặt và hai bàn tay của họ.

- Nào! Lại những tai nạn thế này à! - Bà de Réan kêu lên. - Chuyện gì đã xảy ra cho cô đó?

Sophie - Thưa mẹ, chính là do con lừa đấy.

Bà De Réan - Mẹ biết chắc điều này từ trước mà. Vì vậy mẹ đã lo lắng không yên trong suốt cuộc viếng thăm của mẹ. Nhưng con lừa đó bị điên à? Nó đã làm gì để cô cậu bị xây xát thế kia?

Sophie - Nó đã hất tụi con, mẹ ạ, và con nghĩ chiếc xe đã bị vỡ một phần vì con lừa vẫn tiếp tục chạy sau khi nó bị lật nhào.

Bà d'Aubert - Dì đoán chắc rằng các con lại có một phát minh nào đó để trêu chọc con lừa đáng thương phải không?

Sophie cúi đầu, không đáp. Paul đỏ mặt, không nói gì.

- Sophie! - Bà de Réan nói. - Mẹ thấy dì con đã trông vẻ mặt của hai con mà đoán ra như thế.

Con hãy nói sự thật, và kể cho mẹ với dì nghe chuyện gì đã xảy rạ.Sophie ngập ngừng một hồi, nhưng cuối cùng cô quyết định nói rõ sự thật. Cô kể lại cho mẹ và dì cô tất cả.

- Các con yêu, - bà de Réan nói, - từ lúc các con có con lừa đó, những chuyện không may không ngừng đến với các con, Sophie luôn có những ý tưởng khác với lẽ thường. Vì vậy mẹ sẽ cho bán con vật khốn khổ, căn nguyên của bao điều dại dột đó đi.

Sophie và Paul, cùng nói. - Ồ không! Mẹ, mẹ với dì ơi, xin đừng bán nó. Chúng con sẽ không bao giờ tái phạm, không bao giờ nữa.

Bà De Réan - Các con sẽ không tái phạm cùng một trò dại dột. Nhưng Sophie sẽ bày ra những trò dại dột khác, có thể nguy hiểm hơn những trò trước.

Sophie - Không đâu mẹ, con cam đoan với mẹ là con sẽ chỉ làm những gì mẹ cho phép. Con sẽ vâng lời, con xin hứa với mẹ điều đó.

Bà De Réan - Đáp lại sự cầu xin của So-phie, mẹ sẽ đợi vài hôm nữa, nhưng mẹ báo cho các con biết là, các con sẽ không có con lừa nữa.

Hai cô cậu cám ơn bà de Réan. Bấy giờ bà hỏi họ con lừa đâu. Họ còn nhớ nó vẫn tiếp tục chạy, kéo theo sau chiếc xe bị lật ngược.

Bà de Réan gọi Lambert, kể cho chú nghe chuyện gì đã xảy ra và bảo chú tìm xem con lừa ở đâu. Lambert chạy tới đó. Một giờ sau chú trở về: cô cậu nhỏ vẫn còn đợi chú.

- Sao, chú Lambert? - Họ cùng kêu lên.

Lambert - Này! Cậu Paul và cô Sophie, chuyện không may đã xảy ra cho con lừa của cô cậu rồi.

Sophie và Paul, đồng thanh. - Sao?

Chuyện không may nào?

Lambert - Con vật đáng thương đó quá sợ, nó cứ cắm đầu chạy về phía con đường.

Hàng rào mở. Nó xông tới đó. Một chiếc xe thổ mộ trờ tới đúng vào lúc nó băng qua đường cái. Người điều khiển không thể dừng ngựa kịp thời. Đám ngựa hất nhào con lừa và chiếc xe rồi giẫm lên chúng. Đám ngựa ngã xuống, suýt chút nữa chúng đã kéo đổ chiếc xe thổ mộ.

Khi người ta đỡ chúng lên và tháo cương cho chúng thì con lừa bị đè nát đã chết, nó nằm im như một hòn đá. Nghe tiếng kêu thét của các cô cậu nhỏ, hai người mẹ và tất cả những người làm chạy tới: Lambert lần nữa kể lại chuyện không may xảy ra cho con lừa đáng thương. Hai người mẹ dẫn Sophie và Paul đi để cố an ủi họ, nhưng họ quá đau khổ, vì bị tác động mạnh. Sophie tự trách mình đã là nguyên nhân dẫn đến cái chết của con lừa. Paul tự trách mình đã để mặc cho Sophie làm gì thì làm. Một ngày kết thúc thật buồn. Lâu sau đó, Sophie vẫn khóc khi trông thấy một con lừa nào đó giống con lừa của cô. Cô không muốn có lừa nữa. Mà cô không muốn là đúng, vì mẹ cô cũng không muốn cho cô con lừa.

Sophie ước muốn có được một con vật khác.

Trước con lừa, cô đã có một con gà giò, một con sóc, một con mèo, mẹ cô không muốn cho cô một con chó vì sợ nó hóa dại như vẫn thường xảy ra.

- Vậy thì con có thể có một con vật nào nữa đây? - Một hôm cô hỏi mẹ. - Con muốn có một con vật không làm hại con, không thể chạy trốn và không khó khăn trong việc chăm sóc.

Bà De Réan, cười. - Vậy thì mẹ chỉ thấy con rùa là có thể thích hợp với con thôi.

Sophie - Đúng. Một con rùa thì thật dễ thương, và không có nguy cơ nó chạy trốn.

Bà De Réan, cười. - Mà nếu nó chạy trốn, con sẽ luôn có đủ thời gian để bắt nó lại.

Sophie - Mẹ mua cho con một con rùa đi mẹ. Mẹ hãy mua cho con một con rùa đi.

Bà De Réan - Con điên rồi! Mẹ đùa con khi nói về con rùa đó chứ. Đó là một con vật kinh tởm, nặng nề, xấu xí, chán ngắt. Mẹ không nghĩ con sẽ thích một con vật ngu ngốc đến vậy.

Sophie - Ồ! Mẹ, con van mẹ mà! Nó sẽ làm cho con thích thú lắm. Con sẽ thật ngoan để được nó.

Bà De Réan - Vì con muốn có một con vật xấu xí đến vậy nên mẹ rất có thể sẽ tặng nó cho con nhưng với hai điều kiện: thứ nhất, con không được để nó chết đói. Thứ nhì, là ngay với lỗi lầm quan trọng đầu tiên của con, mẹ sẽ tước nó khỏi tay con.

Sophie - Con chấp nhận những điều kiện đó, thưa mẹ, con chấp nhận hết. Bao giờ con có con rùa của con hở mẹ?

Bà De Réan - Con sẽ có nó vào ngày mốt. Mẹ sẽ viết thư cho ba con đang ở Paris, dặn mua một con cho mẹ. Chiều mai ba sẽ gởi về theo xe thổ mộ, và con sẽ có nó vào sớm ngày mốt.

Sophie - Con cám ơn mẹ ngàn lần. Ngày mai anh Paul sẽ tới. Anh ấy sẽ ở lại với chúng ta mười lăm ngày. Anh ấy sẽ có thì giờ chơi với con rùa.

Ngày hôm sau, Paul tới, trong niềm vui khấp khởi của Sophiẹ Khi cô thông báo là cô đang chờ đợi một con rùa, Paul chế giễu cô và hỏi cô sẽ làm gì với một con vật kinh tởm đến vậy.

- Chúng ta sẽ cho nó ăn xà lách, chúng ta sẽ làm cho nó một cái giường bằng cỏ khô và đặt nó trên cỏ, chúng ta sẽ chơi đùa thích thú, em bảo đảm với anh đấy.

Ngày hôm sau nữa, con rùa về tới: nó to như một cái đĩa, màu của nó xấu xí và dơ bẩn, nó rút đầu và chân vào mai.

- Chúa ơi! Nó xấu tệ! - Paul kêu lên.

- Em thấy nó khá xinh. - Sophie đáp, cảm thấy mình bị châm chọc.

Paul giễu cợt. - Nhất là nó có một khuôn mặt xinh xẻo và một nụ cười duyên dáng!

Sophie - Anh đừng chế giễu mọi điều. Anh hãy để bọn này yên.

Paul, tiếp tục. - Điều anh thích chính là tư thế đẹp đẽ và dáng đi nhẹ nhàng của nó.

Sophie, tức giận. - Anh im đi, em cho anh biết: em sẽ mang con rùa của em đi nếu anh còn chế giễu nó.

Paul - Em hãy mang nó đi, em hãy mang nó đi, anh yêu cầu em đó: anh sẽ không tiếc gì nó đâu!

Sophie rất muốn nhào tới để cho Paul một cái tát. Nhưng cô nhớ tới lời hứa của mình và sự đe dọa của mẹ, cô đành lòng ném về phía Paul một cái nhìn giận dữ. Cô cầm con rùa lên để mang đặt nó vào cỏ, nhưng nặng quá, cô để nó rơi xuống. OEn hận đã châm chọc cô, Paul chạy tới giúp đỡ cộ Cậu đưa ra ý kiến là nên đặt con rùa trong một chiếc khăn tay, mỗi người giữ một đầu chiếc khăn và cả hai cùng mang nó.

Sợ hãi vì thấy con rùa rơi xuống, Sophie bằng lòng để Paul giúp..Khi con rùa nhận ra cỏ mát, nó thò chân rồi đầu ra, và bắt đầu ăn cỏ. Sophie và Paul nhìn nó với vẻ kinh ngạc.

- Anh thấy chưa, - Sophie nói, - con rùa của em không ngốc quá đỗi, cũng không chán ngắt.

- Ừ, đúng vậy. - Paul đáp. - Nhưng mà nó xấu xí quá.

- Em cũng phải thú thật rằng nó xấu xí, và có một cái đầu kinh tởm. - Sophie nói.

- Và những cái chân khủng khiếp. - Paul tiếp lời.

Cô cậu tiếp tục chăm sóc con rùa trong mười hôm mà không có điều gì khác thường xảy ra. Con rùa nằm trên cỏ khô, nó ăn xà lách, cỏ và có vẻ hài lòng.

Bữa nọ, Sophie nảy ra một sáng kiến. Cô nghĩ rằng trời nóng, con rùa cần có cảm giác mát mẻ.

Việc tắm trong ao sẽ đem lại điều tốt cho nó.

Paul - Tắm cho nó à? ở đâu vậy?

Sophie - Trong cái ao của vườn rau, nước ở đó mát và trong.

Paul - Nhưng anh sợ điều đó làm hại nó.

Sophie - Trái lại, loài rùa rất thích tắm, nó sẽ rất vui sướng.

Paul - Làm sao em biết rùa thích tắm? Còn anh, anh tin rằng chúng không thích nước.

Sophie - Em đoán chắc là chúng rất thích.

Tôm không thích nước sao? Hàu không thích nước sao? Những con vật đó phần nào giống rùa.

Paul - Ừ, đúng vậy. Vả lại chúng ta có thể thử.

Họ đi bắt con rùa đang yên lặng sưởi nắng trên cỏ, mang nó ra ao và dìm xuống nước. Khi vừa nhận ra nước, con rùa vội thò đầu và chân ra để thoát thân. Những cái chân dính của nó chạm phải tay Paul và Sophie, cả hai buông nó ra và nó rơi xuống đáy ao.

Hoảng sợ, cô cậu chạy vào nhà người làm vườn để nhờ chú vớt con rùa. Biết nước có thể giết chết nó, người làm vườn chạy về phía ao, thật may là nó không sâu lắm, sau khi tháo guốc và xắn ống quần, chú vội nhào xuống đó. Chú thấy con rùa đang giãy giụa dưới đáy ao, chú nhanh chóng vớt nó lên. Sau đó, chú mang nó đến gần lửa để hong khộ Con vật đã rút đầu và chân vào mai, không động đậy gì nữa. Khi nó được sưởi khá ấm rồi, cô cậu muốn đặt nó trở lại trên cỏ, dưới ánh mặt trời..- Hãy đợi đã, cô cậu à. - Người làm vườn nói.

- Tôi sẽ mang nó giúp cô cậu. Tôi tin nó sẽ ăn ít thôi.

- Bộ chú tin tắm như thế làm hại nó à? - So-phie hỏi.

Người làm vườn - Nhất định rồi, nước không hợp với rùa.

Paul - Chú có nghĩ nó sẽ bị bịnh không?

Người làm vườn - Bịnh thì tôi không biết. Nhưng tôi tin nó sẽ chết.

- Ôi! Chúa ơi! - Sophie kêu lên.

Paul, thấp giọng. - Em đừng sợ hãi. Chú ấy không biết mình nói gì đâu. Chú tưởng rùa cũng như mèo, vốn không thích nước.

Họ đã quay trở lại bãi cỏ, người làm vườn nhẹ nhàng đặt con rùa xuống và trở lại vườn rau.

Hai cô cậu liên tục nhìn còn rùa, nhưng nó vẫn bất động, cả đầu lẫn chân nó vẫn không hiện ra.

Sophie tiếp tục lo lắng, Paul trấn an cô.

Họ đem nó trở lại lớp cỏ khô và bỏ xà lách cho nó. Ngày hôm sau khi họ đến thăm nó, xà lách vẫn còn nguyên, con rùa không động tới.

- Lạ thật. - Sophie nói. - Bình thường nó vẫn ăn suốt đêm mà.

- Chúng ta thử đặt nó trên cỏ. - Paul đáp. -Có thể nó không thích xà lách.

Lo lắng nhưng không muốn thú thật điều đó với Sophie, Paul chăm chú xem xét con rùa vẫn đang bất động.

- Chúng ta hãy để nó yên, - cậu nói, - mặt trời sẽ sưởi ấm và giúp ích cho nó.

Sophie - Anh có nghĩ là nó bịnh không?

Paul - Anh nghĩ rằng có.

Cậu không muốn nói thêm: "Anh tin rằng nó đã chết", vì cậu bắt đầu sợ cho điều đó.

Trong hai ngày, Paul và Sophie tiếp tục đem con rùa đặt trên cỏ, nhưng nó vẫn không động đậy. Họ luôn gặp lại nó trong tình trạng như lúc đặt nó xuống. Xà lách mà họ bỏ cho nó vào buổi chiều ngày hôm sau vẫn còn nguyên vẹn. Cuối cùng một hôm, khi đặt nó trên cỏ, họ nhận ra nó có mùi hôi.

- Nó chết rồi. - Paul nói. - Nó có mùi thối.

Cả hai đều ở bên con rùa, rầu rĩ và không biết làm gì với nó cho đến khi bà de Réan tới bên họ.

- Các con làm gì đó? Các con bất động như những pho tượng bên con rùa kìa... Chà, nó cũng.bất động như các con. - Bà vừa nói vừa cúi xuống cầm nó lên.

Bà nhận thấy nó tỏa mùi hôi.

- Nhưng mà... nó đã chết. - Bà vừa kêu lên vừa ném nó xuống đất. - Nó đã có mùi hôi.

Paul - Đúng rồi, dì ạ, con tin rằng nó đã chết.

Bà De Réan - Vì sao nó có thể chết?

Không phải vì đói, vì ngày nào các con cũng đặt nó trên cỏ. Thật kỳ lạ khi nó chết mà người ta không hiểu tại sao.

Sophie - Con nghĩ nó chết do nó tắm, mẹ ạ.

Bà De Réan - Tắm? Ai đã tưởng tượng chuyện tắm cho nó đấy?

Sophie, xấu hổ - Chính con mẹ ạ: con tưởng rùa thích nước mát, nên con đã tắm cho nó trong cái ao ở vườn rau. Nó đã rơi xuống đáy. Chúng con không thể bắt nó lại được. Chính chú làm vườn đã vớt nó. Vì thế nó đã phải ở lâu trong nước.

Bà De Réan - À! Đó là một trong những sáng kiến của con. Con đã tự trừng phạt mình.

Mẹ không có gì để nói với con. Chỉ có điều là từ nay về sau con sẽ không có thêm một con vật nào để chăm sóc nuôi nấng nữa. Con và Paul, các con đã giết chúng hoặc để chúng chết hết. Phải ném con rùa này đi thôi. - Bà tiếp lời. - Lambert, chú hãy đến đem con vật đã chết này ném vào một cái hố nào đó.

Con rùa đáng thương đã chết như vậy đó. Và nó là con vật cuối cùng Sophie có được.
__________________

BIẾT ĐỦ LÀ ĐỦ



NẾU HAY THÌ THANKS ỦNG HỘ NHÉ.